Về bài viết “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4″

Posted on Tháng Năm 2, 2011

22


Lời tác giả: Sau khi bài viết “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4” của tôi đăng trên trang blog RFA ngày 28/4/2011. Bài viết này đã có sức truyền tải nhanh, được nhân rộng và có rất nhiều các phản hồi dưới dạng thư ngỏ bài viết hay comments của các blogger và độc giả trên mọi trang web site trong nước và nước ngoài, có lẽ vì vấn đề nhạy cảm của nó. Để đáp lại, tác giả xin được phản hồi chung cho các đóng góp nói trên dưới dạng một bài viết.

Trân trọng.

*

Phần I: Vì sao tôi viết bài “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4″?

Khác với mọi năm, thời tiết những ngày vừa qua ở Hà nội, mát mẻ dễ chịu khác thường. Nhưng ngược lại, cộng đồng mạng lại nóng bỏng xung quanh chủ đề bài viết “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4” của tôi, đăng trên blog RFA. Nếu bạn thử search cụm từ “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4″ trên Google, thì chỉ sau 0.45′ (giây) sẽ có trên dưới 1 triệu kết quả. Không chỉ các trang website hay blog lề bên trái mà cả lề phải cũng không thể bỏ qua bài viết này, với nhiều bài viết mang tính trao đổi của các bloggers có tên tuổi là bạn bè như: Lê Minh , Lê Quốc Tuấn, Thằng Nông Dân . Hay cũng có blogger chắc giận dữ quá, nên đã tự coi lá thư ngỏ trên là của Kami gửi cho mình (!?), được xếp trong chồng thư lưu trữ cá nhân và yêu cầu Kami Xin đừng gọi chúng tôi là bạn bè? , và ngoài ra còn có tới cả ngàn comments ủng hộ, phản đối vì tính nhạy cảm của lá thư.

Bên cạnh đó còn có không ít bạn đọc tốt bụng, chắc là vì lo lắng đã gửi nhiều tư liệu, dẫn chúng giúp cho Kami phản biện các bài viết và phản hồi xung quanh bài viết này. Đặc biệt, là không ít bạn kêu gọi và yêu cầu Ka mi phải lên tiếng, hồi đáp chứ đừng có hợm hĩnh trong sự im lặng đáng sợ. Nhưng mong bạn đọc rộng lòng thông cảm, vì đang là kỳ những ngày nghỉ dài ngày, hơn nữa, các bài viết và các comments phản hồicủa các bloggers và các members vẫn còn tiếp tục, không có chiều hướng chấm dứt.

Xin đừng chủ quan & xem thường với những hiện tượng kiểu này.

Thường ngày, tôi có cái thú thích xem đánh cờ tướng, vì cụ ông thân sinh ra tôi dù đã cao tuổi nhưng có thể nói là cụ nghiện đánh cờ. Bạn đánh cờ của cụ là các bác, các chú bạn bè hàng xóm đã nghỉ hưu, nhiều thời gian rảnh rỗi. Trong vườn nhà tôi có một gốc sấu to, tán rộng mát cả ngày là nơi tụ tập của các cụ cao niên. Mọi người tới đây để uống nước chè và nói chuyện chính trị, xã hội. Tất nhiên là không thể thiếu món cờ tướng.

Tôi chơi cờ cũng không mấy cao, nhưng so với các cụ già thì hơn, vì mình nghĩ nhanh hơn, nên khi rỗi rãi hay ra ngồi xem các cụ đánh cờ, khi ngồi xem thì tôi hay xúi cho một bên nào đó vào lúc thế cờ đang bí. Phần lớn, bên được tôi xúi thường lật được ngược thế cờ, và thắng lại đối thủ của họ. Khi đó các cụ tấm tắc khen tôi, nhưng không thể thiếu câu “Đúng là cờ ngoài, bài trong”. Nghĩa là người trong cuộc chơi thì khó mà tỉnh táo, nhất là mấy ông bên thua mà còn hay cay cú, thì hay đánh bừa, đánh ẩu, mà dân chơi cờ họ gọi là loại chơi cờ “vồ”. Đánh cờ mà không tính việc được thua làm trọng, mà chì tìm mọi cách để “vồ” (ăn) quân của đối phương cho hả giận, đỡ cay cú thì bao giờ mới thắng được đối phương.

Thâm tâm tôi luôn nghĩ, những vị ấy chỉ phù hợp với những công việc dùng cơ bắp, chứ mấy công việc dùng tới tri thức, trí tuệ như công việc vận động cho công cuộc dân chủ ở Việt nam chẳng hạn thì e không hợp. Đó cũng chính là lý do thứ nhất, vì sao tôi viết bài “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4″.

Con người ta ai cũng vậy, khi mình quan tâm hay đặt niềm tin của mình vào một cái gì, thì cái đó luôn là ước vọng, là mối quan tâm và luôn mong cái đó trở thành hiện thực. Với tôi cũng vậy, tôi đặt niềm tin của mình về một chế độ tự do, dân chủ (người dân là chủ), một nhà nước cai trị bằng luật pháp, nơi đó mọi công dân đều bình đẳng về mọi mặt sẽ hiện diện ở Việt nam trong tương lai không xa. Cách đây khoảng một năm, trước Đại hội đảng XI, trong một lần nói chuyện với blogger AnhBaSG, khi ấy tôi còn rất lạc quan. Khi đó tôi có nói với anh ta rằng, chắc trong vòng 5 năm nữa chính trị Việt nam sẽ có thay đổi sâu rộng, nghĩa là sẽ có sự chấp nhận đa nguyên, đa đảng. Nhưng rồi, tình hình đàn áp phong trào đấu tranh đòi dân chủ của các nhà bất đồng chính kiến của chính quyền trong nước ngày càng khốc liệt, hễ cứ nhú lên cái mầm mống chống đối nào tức thời bị triệt hạ không thương tiếc. Tình hình trong nước là như thế, ngày càng bế tắc, tưởng chừng như đi vào ngõ cụt khiến nhiều người trong đó có tôi ngày một thất vọng. Với những người đang nuôi sự hy vọng như tôi chắc chắn phải dành thời gian để chiêm nghiệm và đánh giá vì sao phong trào vận động dân chủ cho Việt nam lại lâm vào bế tắc như vậy? Phải chăng, lý do chính là do chưa tập hợp được lực lượng đông đảo quần chúng nhân dân trong nước? Đó là lý do thứ hai, khiến tôi viết lá thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4.

Cá nhân tôi luôn nghĩ, một thể chế chính trị dân chủ sẽ không tự nhiên mà đến, bởi lẽ không có một kẻ cầm quyền nào dễ dàng từ bỏ quyền lực của họ và đồng bọn. Muốn có nó thì mọi người phải cùng góp sức và đồng lòng để giành lấy, nhất là đối với thành phần trí thức thì luôn luôn phải là lực lượng tiên phong, đi đầu trong công việc vận động cho một nền dân chủ thông qua việc lên tiếng để mở mang dân trí và xã hội trong khả năng của mình. Đặc biệt là lĩnh vực truyền thông, thông qua đó để tuyên truyền, giải thích về những lợi ích, sự bất cập của một xã hội dân chủ đa đảng để người dân trong nước, đặc biệt là thành phần trí thức cấp tiến, hiểu quyền và nghĩa vụ của mình theo quy định của hiến pháp và pháp luật hiện hành.

Ngoài bạn bè trong nước, tôi cũng có nhiều bạn bè ở Hải ngoại, có cùng ước vọng kể trên giống như tôi. Họ cũng ở mọi miền và mọi quốc gia trên thế giới, với đủ thành phần: vượt biên, du học trước và sau giải phóng Miền Nam rồi ở lại v.v…, nhưng quan trọng nhất họ là những trí thức có tâm huyết với đất nước. Một điều băn khoăn và mong muốn nữa của tôi là hoà hợp, hoà giải dân tộc, nhất là đối với bạn bè người Việt ở Hải ngoại. Tôi đã thử nghiệm, trong việc mời anh Nguyễn Xuân Châu, một Việt kiều quốc tịch Úc hợp tác mở một trang blog chính trị xã hội, khá nổi tiếng có tên TIN TỨC HÀNG NGÀY, với tiêu chí “Thông tin vì sự tiến bộ của Dân trí & Xã hội“. Qua công việc này cho thấy việc những người Việt, sống dưới hai chế độ khác nhau, có cái nhìn khác nhau nhưng vẫn có thể hợp tác vì một mục đích chung, trên tinh thần trao đổi thẳng thắn và cầu thị.

Tuy là người sáng lập, nhưng tôi đã tin tưởng giao cho anh Châu chịu trách nhiệm điều hành chung, tuy bước đầu không tránh khỏi những bất đồng, do hai người sinh ra và lớn lên trong hai chế độ xã hội khác nhau, chịu ảnh hưởng của hai nền giáo dục khác nhau, với tư tưởng khác nhau nhưng cùng một mục đích. Ví dụ quan điểm về lãnh tụ của mỗi bên (tôi và anh Châu) có khác nhau, đối với tôi ông Hồ Chí Minh, ông Ngô Đình Diệm, ông Lê Duẩn, ông Nguyễn Văn Thiệu v.v… là những con người của lịch sử Việt nam, hãy để cho họ yên chỉ đơn giản họ là người nhiều tuổi và đã quá cố. Nhưng anh Châu thì khác, anh ta với tư cách Admin nhưng ra sức bảo vệ lãnh tụ phía bên kia (VNCH) và hết lời xỉ vả lãnh tụ phe cộng sản, với những lời lẽ nặng nề, thô bạo. Thử hỏi như vậy có công bằng không? Tuy nhiên qua trao đổi, anh Châu cũng đồng ý với tôi trong việc dùng đúng và rạch ròi các chức trách của mình trong các vai: độc giả người Việt Hải ngoại, Chính trị gia và Admin trang TTHN, vì mục đích chung.

Nói tóm lại, việc hoà giải, hoà hợp dân tộc không phải là một việc khó, nếu mỗi bên biết tôn trọng và lắng nghe các ý kiến của phía bên kia một cách nghiêm túc. Chưa cần nói tới sự hoà giải giữa những người cộng hò và cộng sản, mà hãy bắt đầu từ ngay giữa chúng ta, nhưng người Việt nam trong nước và nước ngoài có chung một lý tưởng. Đó là lý do thứ ba, khiến tôi viết lá thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4, để gửi cho các bạn bè tôi, những bloggers, những members đang sống, đang viết hay đang tham gia các diễn đàn ở Hải ngoại, cần có một suy nghĩ sâu và rộng hơn cho đại cuộc, để cổ vũ phong trào vận động dân chủ ở Việt nam.

Bài viết “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4″, của tôi với nội dung đại ý là: kêu gọi các tổ chức chính trị, các members ở Hải ngoại nên có sự thay đổi triệt để sâu sắc về tư tưởng trong việc tuyên truyền, dân vận và lôi kéo quần chúng trong nước. Phải biết gạt bỏ hận thù cá nhân sang một bên, để tập trung tinh lực để chuẩn bị cho một cuộc xuống đường đồng loạt, đồng lòng của số đông dân chúng để tạo áp lực buộc chính quyền phải chấp nhận đối thoại, đó là mục đích lớn nhất, đó là đại cục. Còn việc hạ bệ thần tượng, lãnh tụ Hồ Chí Minh hay việc thay đổi mầu cờ, thay đổi quốc ca là những việc nhỏ (nhưng không đơn giản) khi đại cuộc đã thành công. Đó là quyết định của số đông dân chúng. Trước một công việc lớn, bao gồm những việc nhỏ mà cộng đồng người Việt hải ngoại đã và đang làm như hôm nay, thử hỏi là người có lý trí và suy nghĩ, họ sẽ chọn công việc lớn hay những việc nhỏ để làm trước? Xin đừng quên, nếu tiếp tục làm những việc nhỏ sẽ không bao giờ thu phục được lòng đa số người dân trong nước, đặc biệt là những người trong lực lượng vũ trang đang trung thành tuyệt đối với chế độ.

Trong toàn bộ bài viết, tôi không hề đả phá hay phê phán cờ vàng ba sọc đỏ, lá quốc kỳ của chế độ VNCH cộng hoà, nay là biểu tượng của người Việt quốc gia ở Hải ngoại, đơn giản vì tôi hiểu mỗi người có một niềm tin và biểu tượng quốc gia của họ, dù nó đã là quá khứ. Vấn đề là mỗi người có dứt bỏ những cái riêng tư của cá nhân mình vì sự nghiệp chung cho cả dân tộc Việt nam hay không?

Nhưng với cá nhân tôi và đông đảo người dân Việt nam, thì quan điểm “Nước Việt nam phải là một, dân tộc Việt nam phải là một” là bất di bất dịch, Việt nam phải là một quốc gia thống nhất vĩnh viễn, cho dù nó theo bất kể thể chế chính trị nào. Giang sơn này là do cha ông ta từ ngàn đời khai phá, để lại cho con cháu, dứt khoát không thể mang ra chia chác bởi các thế lực chính trị. Thử tưởng tượng, khi đất nước bị chia cắt, cùng là người Việt nam, sống trên mảnh đất Việt nam, nhưng khi người phía Nam đi thăm họ hàng ruột thịt của mình, là kẻ ở phía Bắc phải dùng passport thì bạn sẽ nghĩ ra sao, có hổ thẹn với tiền nhân hay không? Tất nhiên sẽ có những kẻ tầm thường, coi đó là chuyện bình thường chấp nhận được vì họ chỉ mưu cầu lợi ích cho cá nhân của họ.

Phải hiểu, trong trò chơi hay chiến tranh cũng thế, đã chơi là phải biết chấp nhận, chiến tranh là một canh bạc lớn giữa các phe phái. Đã thua là thua, thua là phải mất hết, phải chăng những người còn mang nặng hận thù, họ đã quên câu “Được làm vua, thua làm giặc” và “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân hay sao” hay sao? Từ muôn đời nay, chính trị là là một canh bạc lớn, buộc phải xảo quyệt, bịp bơm và lường gạt. Chính Tổng thống VNCH đã từng tuyên bố câu nói “Đừng tin những gì Cộng sản nói, hãy xem những gì họ làm”, trong khi chủ trương công khai của những người cộng sản là “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Nguỵ nhào”. Vậy mà còn dại dột ký kết Hiệp định Paris năm 1973, để Mỹ rút rồi tự thất bại vì nhiều lẽ. Phải chăng do dại dột, ngây thơ hay thiếu hiểu biết về chiến lược chính trị, để rồi mắc lừa? Vậy mà 36 năm chưa tỉnh, đáng tiếc có không ít người vẫn đổ lỗi cho đối phương không tôn trọng Hiệp định đã ký để cưỡng chiếm Miền Nam.

Nhớ chuyện khi xưa ở xứ Tàu, Hàn Tín người nước Sở, thấy Hàn Tín gầy gò yếu đuối, có gã bán thịt làm nhục bắt Tín luồn qua háng (trôn) của hắn. Mọi người thấy Hàn Tín bị nhục đều chê cười cho ông ta là người thấp kém, hèn hạ. Không những thế, Hàn Tín không có gì ăn, thường đi xin ăn của bà giặt lụa và hứa hẹn sau này làm nên sự nghiệp sẽ trả ơn ngàn vàng, cũng bị bà ta mắng cho. Vậy mà với ý chí của mình, ông trở thành là một danh tướng của Hán Cao Tổ Lưu Bang thời Hán Sở tranh hùng, có công rất lớn giúp Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ lập nên nhà Hán kéo dài 400 năm. Vậy mà, khi công thành danh toại, ông ta đã đền ơn bà giặt lụa và không báo oán anh hàng thịt

Chuyện kể trên, âu cũng là một tấm gương và bài học cho những ai còn mang nặng và không quên được nỗi thù hận. Giá mà họ còn nhớ câu ca, có từ hơn 300 năm trước, khi cha ông ta đi mở nước xuống phía Nam:

Làm trai cho đáng nên trai.
Phú xuân cũng trải, Đồng nai cũng từng

(Còn nữa)

Xin xem tiếp Phần II: Phản hồi những ý kiến xung quanh bài viết

Ngày 02/5/2011

—————————–

*Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA

Advertisements
Posted in: Kami