BỂ MÁNH!

Posted on Tháng Năm 12, 2011

15


– Khi cuộc cách mạng hoa Lài xảy ra ở Bắc Phi rồi lan đến Trung Đông tho không biết bao nhiêu là ông “cách mạng lão thành phản tỉnh (cuội), phản kháng (vờ)” bị bể mánh vì phải chường mặt ra để cấm người dân không được đùa với cách mạng. Ông thì lấy cớ “bị nhức đầu vì hương hoa Nhài”, khuyên dân chúng không nên biểu tình vì sợ Trung Quốc sẽ đem quân đàn áp (sic!).

Mấy ông choai choai, mấy nhà tranh đấu cỏ (en herbe) – chữ dùng của bác sĩ Trần Xuân Ninh – thì cả quyết là sẽ không có cách mạng hoa Lài xảy ra ở Việt Nam vì các tổ chức, đảng phái ở hải ngoại chưa mạnh, các tổ chức và đảng phái trong nước thì chưa có gì, cần phải chờ… minh chủ!

Những chuyện bể mánh lại cứ xảy ra dài dài ở Việt Nam. Bắt đầu từ chuyện xử án Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ. (CHHV).

Có lẽ từ trước tới giờ vụ bể mánh lớn nhất của Đảng và Nhà Nước ta là vụ ông Chánh án Nguyễn Hữu Chính móc túi lấy ra bản án định sẵn 7 năm tù và 3 năm quản chế để tuyên án Tiến sĩ CHHV.

Kế, Đảng và Nhà Nước ta lại càng bể mánh hơn khi bị giáo sư Ngô Bảo Châu (NBC), thiên tài toán học, con cưng của chế độ ca tụng CHHV là anh hùng như Hector, Kinh Kha… và tỏ  ý “chê” Đảng và Nhà Nước ta…

Thế là bao nhiêu tay chân bộ hạ của Đảng và Nhà Nước ta hung hăng nhảy vào cấu xé nhà toán học NBC. Mới đây, tác giả Quý Thanh viết bài “Về sự ngộ nhận của giáo sư Ngô Bảo Châu” đăng trên báo Công An Nhân Dân. Ông này bị “bể mánh” khi ông Nguyễn Văn Tuấn vạch rõ cái câu mà ông Quý Thanh bảo là ngạn ngữ Hy Lạp nói: “Nếu Thượng Đế muốn hủy hoại ai đó, thì trước hết, Ngài sẽ biến người ấy thành 1 vị thần”.

Ông Nguyễn Văn Tuấn dẫn chứng là trích dẫn này của tác giả Quý Thanh sai. Không có câu ngạn ngữ Hy Lạp nào như thế. Ngạn ngữ Hy Lạp nói rằng: “When the gods seek to destroy someone, first thay make him mad” (có nghĩa: Khi các thần linh muốn tiêu diệt một ai, họ sẽ làm cho người đó điên lên). Làm cho điên khùng, chứ không phải biến thành thần linh.

Ông Nguyễn Văn Tuấn còn… thâm đíu tả khi viết: “Do đó, câu nói trên cho biết nếu chúng ta thấy ai đang nổi nóng, thì người đó đang tự hủy diệt mình. Câu này xem ra ứng nghiệm với những ai đang nổi nóng với Ngô Bảo Châu và Cù Huy Hà Vũ”.

-Chuyện bể mánh kế tiếp là do nhà văn Hoàng Hải Thủy viết trên blog www.hoanghaithuy.com của ông.

Trong bài viết “Nhân Tình, Nhân Bánh” ông có viết về ông nhà văn Đào Hiếu, như sau:

“… Sàigòn có ông Đào Hiếu là tác giả cái blog ông đặt tên “Lề Bên Trái” trên inernet. Ông Đào Hiếu Lề Trái  nguyên là – theo lời ông kể – một đặc công VC ở Sàigòn những năm 1970. Trong bài ông kể thành tích của ông có lần “ông đi đánh bom trụ sở Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia bằng cách ông ngồi sau ông bạn đồng đặc công của ông trên xe Honda hai bánh, ông để trái bom trên bàn chân phải của ông, khi xe chạy qua ngã tư Lý Thái Tổ – Nguyễn Trải, ông hất bàn chân, trái bom bay vào bót gác trong góc đường.

Cứ theo lời ông đặc công Đào Hiếu kể, cái gọi là “trái bom” của ông nó phải lớn bằng cái riêm quẹt.

Trên blog Lề Trái có một số bài phê phán chế độ, bọn Công An ra lệnh cho ông Đào Hiếu bỏ những bài ấy đi. Nó không cần nói ra lời dọa, tác giả Lề Trái cũng biết ông không làm theo ý nó. Nó sẽ bắt ông, như nó bắt bà Trần Khải Thanh Thủy.

Tôi có xem blog Lề Trái của ông Đào Hiếu, khi tôi mở những bài có những cái tên có vẻ phê phán chế độ, tôi thấy hiện lên những hàng chữ: Không tìm thấy (Sorry, but you are looking for something is not here).

Tôi – Công Tử Hà Đông – gọi ông Đào Hiếu là Đặc Công Ba Xạo. Đây là những gì người ta viết về ông đăng trên internet.

Nhà văn Đào Hiếu, một cựu sinh viên tranh đấu ở Sàigòn trước năm 1975, hồi tháng 2-2008, đã cho phổ biến tác phẩm tự truyện “Lạc Đường” dưới dạnh điện tử ở hải ngoại (diễn đàn Talawas, vì ông không thể cho xuất hiện được Lạc Đường ở trong nước). Về việc công bố tác phẩm tự truyện gây tiếng vang đáng kể ở hải ngoại, ông Đào Hiếu cho biết:

“Tôi viết Lạc Đường vì tôi cảm thấy có bổn phận phải làm điều đó, tôi thấy có trách nhiệm phải lưu lại một mảng lịch sử mà tôi đã tahm dự. Tôi thấy không có gì phải hối tiếc vì tôi đã tham gia vào cuộc chiến tranh đánh đ0uổi ngaọi xâm, thống nhất đất nước.

Tôi chỉ thất vọng về những gì đã diễn ra sau hòa bình thôi, vì chính nhà cầm quyền đã đưa VN chìm đắm trong tham nhũng, bất công và không có tự do tư tưởng. Ví dụ như cuốn sách này, viết tâm huyết, có tình yêu nước, yêu nhân dân lao động, nhưng không được in tại VN thì rõ ràng không có được tự do tư tưởng, nên tôi mong muốn có được sự thoải mái hơn trong vấn đề công bố at1c phẩm ở VN” (Minh Thuỳ – Trò chuyện với nhà văn Đào Hiếu – Tạp chí điện tử Damau.org 25-06-2008)

Kỳ Nhông Văn Nghệ kiêm Đặc Công Ba Xạo Đào Hiếu trong tự truyện “Lạc Đường” kể như sau về vụ gọi là “đi đánh bom Tổng Nha Cảnh Sát”:

“Anh lái chiếc Honda 67 màu đen. Tôi ôm trái mìn tự tạo ngồi phía sau. Chúng tôi từ dưới Trần Hưng Đạo chạy lên. Tôi móc trái mìn trong túi áo ra, châm lửa đốt điếu thuốc rồi đặt trái mìn trên bàn chân. Khi đến ngay vọng gác của Tổng Nha Cảnh Sát , tôi hất nhẹ trái mìn vô hàng rào kẽm gai. Anh Tài vẫn cho xe chạy bình thường. Không tăng tốc.

Chúng tôi bọc đi qua đuờng Hùng Vương.

Vẫn chưa nghe tiếng nổ.

Sao lâu quá vậy? Tôi hỏi.

Tài quẹo sang đường Trần Bình Trọng.

Ngay lúc ấu tiếng mìn phát nổ. Tôi đập mạnh bàn tay lên đùi anh  và chúng tôi cười ha hả. Chúng tôi tà tà quay lại hiện trường xem kết quả nhưng không vào được vì cảnh sát đã bao vây khu vực. Giao thông tắt nghẽn. Từ ngoài vòng vây, chúng tôi vẫn nhìn thấy vọng gác bị đánh sập một bên. Cả 1 đoạn hàng rào Tổng Nha Cảnh Sát bị nát. Đó là “chiến công” của 2 chúng tôi, những thằng bạch diện thư sin tập sự làm Biệt Động Thành!”

Ngưng trích Đào Hiếu.

Với trái bom bằng hộp riêm, ông Đặc Công Đào Hiếu đánh sập ½ vọng gác, đánh nát cả 1 đoạn hàng rào.

Nói phét không biết ngượng. Và nói phét ngu ngốc

Phi-ní lô đia

Hết nước nói!

*

Chuyện “bể mánh” cuối trong bài viết này là chuyện ra mắt sách “Đông Âu Tại Việt Nam” của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí thư của đảng Việt Tân cách đây 4 năm. Ông này vì “mót” làm “bình luận gia” nên ông ta đã lấy các tài liệu mà ông ta soạn để các đảng viên Việt Tân học tập (theo lời của ông ta) và sau đó “cắt, đốt, cột” thêm thắt các thứ vào và in thành sách.

Bài viết này không đề cập đến buổi ra mắt sách. Bài viết này xin ghi lại một “sự cố bất ngờ” (nói theo cách nói của Việt Cộng) đã xảy ra vào cuối buổi ra mắt sách như sau:

“… Buổi ra mắt sách kể là diễn tiến suông sẻ và theo đúng chương trình, trước một cử tọa gồm đa số là đảng viên và thân hữu, nếu về cuối không có một phụ nữ nhỏ thó tiến lên micro phát biểu đã làm bể mánh. Được biết đây là một đoàn viên Mặt Trận (tức đảng Việt Tân hiện nay – chú thích của Lão Móc) tên là Loan làm toàn thời trong những ngày đầu và đã nghỉ, Bà muốn hỏi ông Lý Thái Hùng về tiết mục “Câu chuyện Lịch sử” ca tụng chính nghĩa của cuộc chiến bành trướng CS vào miền Nam trên đài Chân Trời Mới ngày 22 tháng 1 năm 2007. Bài này được tổng đài Tiếng Nước Tôi truyền lại cho hải ngoại nghe. Nói chưa hết một câu thì người giới thiệu chương trình là Diễm Hương chặn lại và ban tổ chức cắt âm thanh. Mặc dầu vậy, bà Loan đã tiếp tục đọc hai câu hỏi cho một số quan khách mấy hàng ghế đầu lúc đó đã đứng lên chung quanh bà. Các lãnh đạo đảng Việt Tân như bị choáng đã không có một phản ứng nào trước sự kiện đột ngột này. Nhưng bà Trần Diệu Chân, vợ ông Lý Thái Hùng đã tiến lên giựt tờ giấy ghi câu hỏi mà bà Loan đưa cho một vị quan khách cao niên muốn xin để tìm hiểu. Rồi bà Diệu Chân quàng cổ bà Loan thấp bé lôi ra chỗ khác.

Phía cuối phòng họp người ta cũng thấy một số người khác phát tài liệu cho các khách dự hội đứng dậy ra về. Một cấp lãnh đạo Việt Tân quen mặt tại địa phương đã đến giựt tài liệu từ tay một người khách thì bị phản đối “đây là xứ tự do tại sao lại cấm người ta phát tài liệu”nên đã bỏ đi.”

Qua “sự cố” do chính cựu đảng viên đảng Việt Tân lên tiếng tố cáo, cho thấy lúc nào đảng Việt Tân cũng nói một đàng, làm một nẽo. Mấy ông này cứ ong óng cái họng là chống Cộng nhưng lại làm toàn những chuyện chống người chống Cộng! Ông Hoàng Cơ Định thì cố tìm mọi cách tỏ ra là các ông Đỗ Nam Hải… là người của đảng Việt Tân, để đồng bào không còn tin tưởng gì ở các nhà tranh đấu này, hoặc cho là các ông này đấu tranh… cuội!  Ông “bình luận gia” Lý Thái Hùng, Tổng Bí thư Việt Tân viết sách “Đông Âu Tại Việt Nam” ra vẻ như trong tương lai Cộng Sản Việt Nam sẽ phải bị sụp đổ như các nước cộng sản tại Đông Âu; trong khi đó thì các đài phát thanh Chân Trời Mới, đài Tiếng Nước Tôi của đảng Việt Tân lại đọc bài của tên Việt Cộng Hà Dương Dực bênh vực VC trong cuộc xâm chiếm miền Nam. Trước đây, khi còn là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam, các ông này cũng đã có bài ca tụng Hồ Chí Minh và đảng CSVN có công thống nhất đất nước! Tên VC Hà Dương Dực này còn lôi cả những người chết như cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và viết như sau:

“Nói về chính nghĩa của cuộc chiến thống nhất, chúng ta có thể nói miền Nam thua ngay từ khi Ngô Đình Diệm làm mất chính nghĩa Dân tộc, Tự do.”

Tên VC Hà Dương Dực còn tỏ ra hỗn xược và cực kỳ khốn nạn – như “Bác của nó” là tên tội đồ Hồ Chí Minh – đã xúc phạm tới tiền nhân khi viết những dòng chữ mất dạy như sau:

“Nguyễn Trải mới qua có mười năm kháng chiến mà khi thắng trận còn kiêu hãnh, sinh chướng, chọc ghẹo con gái nhà lành bên bờ hồ Trúc Bạch, rồi lấy làm nàng hầu.”

Không biết các vị tai to, mặt lớn tham dư buổi ra mắt sách nghĩ như thế nào về việc công khai hôn đít bạo quyền Việt Cộng của đảng Việt Tân đã bị chính đảng viên của đảng này tố cáo?!

Chuyện buồn cười là sau đó, ông Tổng Bí thư Lý Thái Hùng lại lên tiếng xin lỗi “vì phát nhầm một chuơng trình phát thanh về lịch sử chưa hiệu đính trên đài Chân Trời Mới (và sau đó phát lại trên đài Tiếng Nước Tôi – theo như bà Loan tố cáo).”

Đúng là những người lãnh đạo đảng Việt Tân đã coi thường những người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại!

Không biết nếu đảng Việt Tân không bị “dòi trong xương dòi ra” là bị chính người phụ nữ tên Loan, đã từng là “đoàn viên toàn thời” của Mặt Trận, lên tiếng công khai tố cáo trong buổi ra mắt sách thì không biết đảng Việt Tân có lên tiếng xin lỗi về việc để cho các đài phát thanh của đảng Việt Tân đọc bài viết hỗn xược của tên VC Hà Dương Dực!

*

Chưa bao giờ mà Đảng và Nhà Nước ta cũng như bọn tay sai lại bị bể mánh nhiều như bây giờ! Nhất là từ khi chúng cho bọn âm binh ma quỷ tìm mọi cách khống chế các trang báo điện tử, bịa điều, đặt chuyện vu cáo, mạ lỵ những người cầm bút chân chính!

LÃO MÓC

http://nguyenthieunhan.wordpress.com

Advertisements
Posted in: LÃO MÓC