Máu Đổ Biển Đông

Posted on Tháng Năm 22, 2011

10


Súng đã nổ, máu đã chảy. Trên vùng biển quê nhà, ngư dân Việt đang bị côn đồ biển truy bức; và trong khi hữu sự, không ai thấy Hải Quân VN và Dân Quân Biển nơi đâu gần đó để can thiệp.

Ngày 18-5-2011 (có tin khác đưa ra là ngày 16-5?), đã có 2 ngư dân Việt trên tài QNg-90360 bị các thủy thủ vũ trang từ một “tàu lạ” bắn bị thương; có tin đưa ra rằng đó là Hải Quân Phi Luật Tân bắn, nhưng chính phủ Phi Luật Tân nói là không hề có chuyện đó, mà phải từ “nước lạ” nào đó.

Ngày 19-5-2011, một tàu khác của ngư dân Việt, mang số QNg-66101-TS bị Hải Quân Trung Quốc chận bắt,cướp nhiều tài sản và dầu.

Những chuyện đó xảy ra chỉ vài ngày sau khi Trung Quốc ra lệnh cấm đánh cá vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa, lấn cả Biển Đông của VN; và cùng lúc là một hội nghị ASEAN đang họp tuần này ở Jakarta, Indonesia về hợp tác khu vực, trong đó có đề tài Biển Đông.

Bản tin trên baó Pháp Luật ngày 20-5-2011 viết:

“Ngư dân báo bị hải quân Trung Quốc thu tài sản

(PL)- Ngày 19-5, theo người nhà ngư dân Lê Hớn (ngụ xã An Hải, huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi), ngày 9-5, tại quần đảo Hoàng Sa, tàu QNG-66101-TS của ông Hớn đã bị hải quân Trung Quốc bắt giữ và thu nhiều tài sản gồm: 3,5 tấn cá, 450 lít dầu.

Tổng trị giá thiệt hại khoảng 160 triệu đồng. Sau đó, tàu QNG-66101-TS đã vào đất liền lấy nhiên liệu và tiếp tục quay ra quần đảo Hoàng Sa đánh cá. Hiện bộ đội biên phòng đang xác minh làm rõ vụ việc.

Rạng sáng 19-5, khi đang đánh bắt trên vùng biển Hoàng Sa, tàu cá QNg-92308 của ông Lê Minh Hùng (ngụ xã Nghĩa An, huyện Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) bị gãy lắp, trên tàu có 10 ngư dân. Bộ đội Biên phòng Quảng Ngãi đang giữ liên lạc với tàu cá này và kêu gọi một số tàu đánh bắt gần đó khẩn trương đến cứu hộ tàu bị nạn.

Liên quan đến vụ hai ngư dân Việt Nam đi trên tàu cá QNg-90360 bị hải quân nước ngoài bắn ngày 16-5, khi đang đánh bắt trên biển thuộc khu vực quần đảo Trường Sa, UBND xã Bình Châu (huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) đã báo cáo sự việc lên cấp trên, đề nghị can thiệp giúp đỡ ngư dân bị nạn.”(hết trích)

Biển Đông dậy sóng… Đúng vậy. Các nước ASEAN đều biết, và cũng đang họp.

Một bản tin AFP hôm Thứ Sáu 20-5-2011 có bản tin cho biết rằng khối ASEAN đồng ý về một mạng lưới mới để gìn giữ hòa bình.

Bản tin nói, các Bộ Trưởng Quốc Phòng ASEAN đã họp ở Jakarta để bàn về hợp tác khu vực, hướng về mục tiêu thành lập cộng đồng ASEAN vào năm 2015 và hy vọng tăng kết thân quốc phòng.

Purnomo Yusgiantoro, Bộ Trưởng Quốc Phòng Indonesia, công bố một hiệp định mới từ nhóm 10 quốc gia này để thiết lập mạng lưới gìn giữ hòa bình, theo đó sẽ lập kế hoạch, huấn luyện và trao đổi kinh nghiệm cho các chiến dịch gìn giữ hòa bình. Hội nghị 2 ngày cũng sẽ bàn về chuyện biên giới Thái Lan và Cam Bốt, và chuyện Biển Đông.

Trong khi đó, bản tin AP nói rằng các bộ trưởng 10 nước ASEAN nói hôm Thứ Năm là họ đã sẵn sàng làm việc chung nhau để lập ra một công nghiệp quốc phòng khu vực, trong đó sẽ chia sẻ kỹ thuật và có thể sẽ cùng nhau thiết kế phi đạn.

Nhờ làm việc chung nhau, Bộ Trưởng Quốc Phòng Mã Lai Ahmad Zahid Hamidi nói, họ có thể sẽ giảm nhập cảng tới phân nửa.

Bộ Trưởng Quốc Phòng Nam Dương Purnomo Yusgiantoro nói rằng các nước ASEAN cùng nhau sẽ xài 25 tỉ đô/năm về hệ thống vũ khí và khí cụ quân sự, phần nhiều trong đó là nhập từ Tây Phương. Các nguồn nhập khác là từ TQ, Nga và Nam Hàn.

Yusgiantoro nói, rằng ASEAN thấy nhu cầu thực là phải thiết lập hòa bình và ổn định ở Biển Đông, ghi nhận rằng 2/3 diện tích khu vực là biển và do vậy những gì xảy ra trên biển sẽ là chìa khóa phát triển kinh tế.

Bản tin không nêu quan ngại naò về Trung Quốc, nhưng có thể là ASEAN đã có họp mật để bàn về TQ hay không? Thực tế, nếu không bàn mới là chuyện lạ.

Trên mạng Bauxitevn ngày 19-5-2011, có đăng lại một bài từ blog Nguyễn Xuân Diện, nhan đề “Vì sao Trung Quốc chưa dùng vũ lực với Việt Nam?” do ông Dương Danh Dy dịch ra Việt ngữ từ mạng Hỗ Liên Võng của Trung Quốc. Nguyên văn, theo dịch giả họ Dương, dài tới 20 trang giấy khổ A4, và được dịch ra vài trang quan trọng.

Muốn biết Trung Quốc suy nghĩ gì về Việt Nam, và cả Biển Đông, thì đây là một dấu chỉ quan trọng để suy nghĩ. Trích vài đoạn như sau:

“Nếu quân đội Trung Quốc dùng vũ lực giải quyết tranh chấp Biển Đông (mà Trung Quốc gọi là Nam Hải), cần làm một cuộc điều tra ý dân vấn đề “đánh ai trước” thì trên 80% dân chúng Trung Quốc đều sẽ hô lên một cái tên Việt Nam, nhất là tiếng nói cháy bỏng của họ muốn đánh Việt Nam đã một thời được bàn luận xôn xao, dân chúng căm phẫn hô hào phải tiêu diệt, bởi vì Việt Nam xâm chiếm chủ quyền đảo bãi của Trung Quốc nhiều nhất, từ bên ngoài thấy là điên cuồng nhất, mà trong 5 nước xâm chiếm đảo bãi của Trung Quốc ở Biển Đông thì sức mạnh tổng hợp quốc gia của Việt Nam là yếu nhất, khả năng điều khiển chiến tranh kém nhất, căn cứ vào lực lượng so sánh hiện nay giữa Trung Quốc và Việt Nam có thể nói không một chút hoài nghi rằng nếu như Trung Quốc khai chiến với Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa, quân đội Việt Nam chỉ có sức ngăn cản chứ không có lực đánh trả, cuối cùng là thất bại thảm hại, khẳng định quân đội Trung Quốc sẽ chiến thắng triệt để sạch sẽ, về điểm này chẳng có ai nghi ngờ.

Thế nhưng quân đội Trung Quốc đánh Việt Nam đầu tiên tại Biển Đông thì kẻ hèn này, một người Trung Quốc sẽ thấy không có lợi cho Trung Quốc, vì việc Trung Quốc đánh Việt Nam đầu tiên có thể là điều chính quyền Trung Quốc bị mắc mưu mà người Mỹ rất vui lòng nhìn thấy. Liệu có khả năng đó hay không? Từ những tư liệu tham khảo nội bộ của quân Giải phóng mà người viết tiếp xúc được thấy, nguyên nhân khiến hải quân Trung Quốc chần chừ không sử dụng vũ lực với Việt Nam là vì Mỹ, Nhật và các nước Biển Đông đã từng bàn bạc bí mật, nếu hải quân Trung Quốc gây xung đột với các nước Trường Sa thì sẽ cùng ngăn chặn Trung Quốc. Vì vậy trước khi tiến hành phân hóa thành công, Trung Quốc cũng sẽ không đánh trộm ở Biển Đông bao gồm cả việc ra tay với Việt Nam.

Vì vậy trong vấn đề chính phủ Trung Quốc và quân đội Trung Quốc dùng vũ lực giải quyết Biển Đông thì việc đánh Việt Nam đầu tiên là sự lựa chọn không sáng suốt. Căn cứ vào sức mạnh đất nước và thực lực quân sự của Việt Nam hiện nay thấy trong khoảng thời gian tương đối dài trong tương lai chúng không có đầy đủ khả năng chiến tranh đối đầu với Trung Quốc, trong thời gian ngắn không tạo thành sự đe dọa an ninh quốc gia với Trung Quốc, thế nhưng do lục địa và vùng biển của Việt Nam và Trung Quốc nối liền chặt chẽ với nhau, vị trí địa lý của chúng đúng là rất quan trọng đối với an ninh quốc gia và con đường vận chuyển năng lượng của Trung Quốc, quan hệ hai nước lại có không gian phát triển theo hướng tốt, vì thế đối với những tranh chấp biên giới và tranh chấp đảo bãi giữa hai nước Trung, Việt, phương thức tốt nhất của Trung Quốc là thông qua hiệp thương hòa bình giải quyết là thượng sách, không được tùy tiện sử dụng vũ lực…”(hết trích)

Như thế, nếu lý luận kia là đúng, có nghĩa là Trung Quốc sẽ không dàn trận quy mô tấn công như thời 1979 đưa biển người chiếm 6 tỉnh phía bắc Việt Nam.
Nhưng nếu không tấn công quy mô, mà cứ quấy rối ngư dân Việt thì sao? Và không chỉ quấy rối đơn thuần, mà còn cấm biển, tịch thu dầu và cá, thậm chí còn đưa súng ra bắn ngư dân Việt trọng thương.

Vậy đó, rồi nhà nước Hà Nội làm gì? Vậy đó, rồi ASEAN làm gì?

Hãy đọc lại bản văn do ông Dương Danh Dy dịch, trong đó nói rằng, “trước khi tiến hành phân hóa thành công, Trung Quốc cũng sẽ không đánh trộm ở Biển Đông…”

Thực tế, Trung Quốc không hề đánh trộm. Cấm biển là công khai cấm. Tàu tuần tra là công khai tuần tra. Cả thế giới đều biết.

Việt Nam đang rơi vào một trận cờ thế, thấy rõ là tiến thoái lưỡng nan. Nhưng thê thảm trước tiên vẫn là đồng bào ngư dân của chúng ta.

Advertisements
Posted in: Trần Khải