Chế độ cha truyền con nối đến đảng truyền đảng nối và sự lựa chọn

Posted on Tháng Năm 24, 2011

2


Chế độ phong kiến là một giai đoạn của lịch sử loài người. Trong chế độ này, vua là người trị vì đất nước. Vua khởi nghiệp tự xưng là Thái tổ. Khi già yếu thì vua cha truyền ngôi cho con là Thế tử. Chế độ cha truyền con nối là đặc điểm nổi bật của việc nắm giữ và truyền quyền lực trong chế độ phong kiến. Nó đã được lịch sử loài người xếp vào quá khứ.

Quy luật muôn thuở của sự vật là: Phát sinh, phát triển và tiêu vong. Các vua đầu tiên của một triều đại thường là anh quân, có công xóa bỏ thể chế cũ, lập nên một đế chế mới, có công với dân, với nước. Nhưng các vua kế nghiệp về sau thường ỷ vào quyền lực sẵn có, tự mãn với vương triều và sa vào sự tự mãn, hưởng thụ phú quý, xa hoa. Những hôn quân này thường bỏ bê việc triều chính, không hết mình chăm lo cho dân cho nước. Nếu có quan tâm đến triều chính, việc quan trọng bậc nhất của họ là làm sao cho đất nước “ổn định” để giữ được vương triều .

Với những ham muốn hưởng lạc, say sưa với vinh quang của dòng họ, của phe nhóm, họ đã mất tỉnh táo và để cho trăm họ lầm than, dẫn đến sự sụp đổ của vương triều.

Đã có những những trường hợp đặc biệt đáng tự hào trong lịch sử nước ta: Các thời đại Đinh-Lê, Lý-Trần đã tồn tại và diễn biến từ thịnh đến suy; Trước những đòi hỏi của lịch sử, đã có những nhân vật đặc biệt biết đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết, đã từ bỏ lệ thường cha truyền con nối mà tìm cách trao vương quyền cho một dòng họ khác để đất nước được bền vững và hưng thịnh. Về việc này, lịch sử nước ta đã ghi nhận công lao của Dương văn Nga, của Lý Chiêu Hoàng…

Chế độ Tư bản thay thế chế độ phong kiến, tạo nên bước nhảy vọt về sản xuất, kinh tế và tạo lập một thể chế dân chủ mới. Việc nắm quyền lực đã thay đổi từ chế độ độc quyền cha truyền con nối sang chế độ bầu cử tự do. Bằng lá phiếu của mình, dân chúng được bầu chọn những người nắm quyền có đức, có tài theo ý của họ.

Đến ngày nay, những người cộng sản đã tưởng tượng ra một chế độ khác nhằm thay thế chế độ Tư bản, nó có quan hệ sản xuất mới, có nền sản xuất tưởng như phát triển vượt bậc và nền dân chủ “gấp triệu lần” các chế độ cũ. Họ tự nhận thấy lý luận phát triển xã hội của mình là khoa học và là duy nhất đúng, nên khi đã giành giật được chính quyền, họ cố sức tập trung quyền lực vào tay của đảng mình, không muốn chia sẻ cho ai khác. Vì quá tin tưởng vào lý thuyết tuyệt đối đúng của mình họ đã bằng mọi giá giữ cho được chính quyền, bảo vệ chế độ độc tôn dù cho phải hy sinh quyền lợi dân tộc hoặc sinh mạng của hàng triệu con người. Họ cho rằng sự hy sinh ấy là đáng giá vì sẽ thu về được những điều lớn lao gấp bội cho sự nghiệp cách mạng. Để liên tục nắm giữ quyền lực, họ đã học hỏi chế độ phong kiến, đã thay thế chế độ cha truyền con nối bằng chế độ đảng truyền, đảng lại nối. Những người cộng sản cho rằng lý tưởng của mình tựu trung là “vì nhân dân” nên bất chấp tất cả, họ không cần biết đến những ý kiến khác, không coi trọng những thành quả dân chủ mà loài người đã rất gian nan mới đạt được. Bằng quyền lực của mình, họ thực hiện những điều kỳ khôi, phản tiến bộ. Có những hiện tượng, việc làm kỳ dị mà những người tỉnh táo không thể nào hiểu nổi: Ở Campuchia đảng Cộng sản của Pôn pôt mới giành được chính quyền đã dám lùa toàn bộ dân chúng ra khỏi một thành phố để thay vào đó bằng những cư dân “ưu tú”; họ đã sẵn sàng tiêu diệt hàng triệu con người để làm “trong sạch” quần chúng hòng với số còn lại sẽ nhất tề tiến thật nhanh lên chủ nghĩa Cộng sản. Trong thời đại nền dân chủ của nhân loại đã phát triển cao ở thế kỷ XXI này mà ở một số nước cộng sản cuối cùng như Cu ba, Triều tiên người lãnh đạo vẫn ngang nhiên truyền “quyền thừa kế” lãnh đạo cho em ruột, cho con rồi cho cháu …!

Sự dân chủ trong việc nắm quyền lực của một đất nước là người dân được thể hiện quyền của mình bằng lá phiếu. Mọi hình thức bầu cử bằng những thủ đoạn mờ ám, bằng những mưu toan chính trị lắt léo thực chất chỉ là sự gian dối mà người dân bình thường trong thời đại này không còn lạ gì. Bầu cử không có tự do như ở Việt Nam hiện nay chính là để quyền lực không tuột khỏi tay những kẻ đang cầm quyền. Điều này sẽ tạo nên một tầng lớp cầm quyền bảo thủ, vô đức, vô tài bao che cho tham nhũng, bất công và chắc chắn họ sẽ không tránh khỏi sự sụp đổ thảm hại như ở Liên Xô và các nước cộng sản Đông Âu và gần đây là ở các nước Bắc Phi, Trung đông.

Đảng Cộng sản đã nắm quyền ở Việt Nam trong vài chục năm qua, đã đưa đất nước “tiến” ỳ ạch trên con đường xây dựng Chủ nghĩa Xã hội, nay lại phải quay về với kinh tế thị trường định hướng XHCN. Họ đã phạm phải những sai lầm nghiêm trọng về đường lối cũng như những chính sách cụ thể dẫn đến tình trạng thảm hại ở nước ta như hiện nay.

Đảng lãnh đạo toàn diện và triệt để, quyền lực nằm trong tay Bộ Chính trị, Tổng Bí thư, được truyền từ Đại hội đảng này đến Đại hội đảng khác. Đảng truyền, đảng lại nối, người dân hoàn toàn không có một chút quyền quyết định nào trong việc lựa chọn người lãnh đạo của mình. Đó là điều thậm vô lý trong một thế giới mà nền dân chủ đã phát triển như hiện nay.

Lựa chọn là điều kiện tối cần thiết để phát triển. Không được lựa chọn hoặc bị khống chế lựa chọn chính là hạn chế phát triển, sẽ dẫn tới hủy diệt. Trong sinh học, phát triển đồng huyết hoặc cận huyết là phát triển trong ngõ cụt. Dòng máu Mác Lê sau một thời kỳ làm mưa làm gió trên thế giới nay đã đến hồi thoái hóa trầm trọng. Sau quá trình thể nghiệm kéo dài gần một thế kỷ, nó đã hoàn toàn bộc lộ những khiếm khuyết cơ bản, đã làm gục ngã ông anh cả “Liên Xô vĩ đại” và một loạt anh em cận kề cùng huyêt thống. Một vài anh em ở xa thì ngắc ngoải, sống thoi thóp, phải vội vã dùng liều thuốc kích thích – vốn của chủ nghĩa Tư bản – là Cơ chế thị trường nhằm qua được cơn hiểm nghèo. Tuy nhiên phương thuốc này lại dị ứng với “máu Mác – Lê”, không thể dùng lâu dài được, nó sẽ phá vỡ “nội tạng” ngay từ trong lý thuyết. Vậy phải quay lại với nền kinh tế tập trung, kế hoạch hóa của mình (!) hay phải thay đổi về cơ bản hệ thống tổ chức, thể chế lãnh đạo và điều hành cho hợp lý ? Đó là việc phải dứt khoát lựa chọn, không thể mập mờ.

Những người lãnh đạo đất nước hiện nay cần thấy rõ được điều đó mà tự nguyện chuyển biến, noi theo những tấm gương sáng trong lịch sử, phải dũng cảm gạt bỏ những tham vọng hão huyền và sự bảo thủ cố hữu để trả lại quyền lựa chọn chính đáng của người dân theo xu hướng dân chủ của thời đại. Nếu không, sớm muộn thì nhân dân chắc chắn sẽ đứng lên giành lại quyền lực chính đáng của mình.

Hà Nội, ngày 20 tháng 5/2011

Advertisements