VIỆT NAM KHÔNG CÒN CHỦ QUYỀN TRÊN BIỂN ĐÔNG VÌ TÀU ĐỎ ĐÃ CHIẾM HẾT RỒI

Posted on Tháng Sáu 5, 2011

8


Chủ quyền của một nước theo hiến chương LHQ là quyền tối cao của quốc gia trong phạm vi lãnh thổ của mình và quyền độc lập trong quan hệ ngoại giao quốc tế. VN ngày nay dưới sự cai trị của đảng cộng sản đệ tam, đã không còn chủ quyền của một nước, vì bị lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Cộng. Bởi vậy CSVN đã im lặng hay làm ngơ trước những hành động xâm lăng và khủng bố của Tàu đỏ mấy lúc gần đây trong vùng biển, đảo và thềm lục địa của nước ta. Chẳng những thế, đảng còn thẳng tay đàn áp dã man những người yêu nước như Điếu Cầy, Cù Huy Hà Vũ ..khi họ dám công khai lên án “ đảng bán nước cho Tàu “.

Dựa theo các nguồn sử liệu hiện nay khi viết về nguồn gốc của dân tộc VN, đều cho rằng Người Việt là một trong những dân tộc dũng cảm và thông minh nhất trên thế giới, vì đã được hưởng nhiều đặc tính quý báu của các chủng tộc pha trộn. Họ là hậu duệ của nòi giống Mông Cổ, Bách Việt và Nam Á Ða Ðảo.. qua quá trình thiên di từ Trung Á tới đồng bằng Bắc Việt. Nhờ vậy suốt dòng lịch sử mấy ngàn năm, tổ tiên ta mới đương đầu nổi với nhiều cuộc xâm lăng diệt chủng của Tàu, Chiêm Thành, Lào-Thái, Cao Mên, thực dân Pháp-Nhật và nay là chủ nghĩa vô thần của đảng cọng sản đệ tam quốc tế. Bởi thế ngay từ buổi bình minh dựng nước, người Việt rất thạo thủy chiến, quen dùng thuyền, thời gian sống trên cạn ít hơn dưới nước, vì biển rạch sông hồ, vốn là những nơi chốn thân thương của linh hồn đất Việt.

Chúng ta là con cháu của Lạc Long Quân và Mẹ Âu Cơ, theo cha ra biển và lập thành nước Văn Lang, có nền văn minh phát triển từ sông nước. Do trên ngoài nông nghiệp, việc khai thác hải sản trên sông biển, vẫn là tiềm năng kinh tế muôn đời của dân tộc.

Nên biển vĩnh viễn vẫn là không gian sinh tồn của nòi giống Hồng Lạc, là bức trường thành “ nước “ bảo vệ non sông gấm vóc Việt. Vì vậy trong suốt lịch sử giữ nước chống ngoại xâm, sức mạnh của Thủy Quân Ðại Việt qua các triều đại Ngô, Ðinh, Tiền Lê, Hậu Lý và nhất là Nhà Trần.. đã tạo nên những chiến công hiển hách, làm vẻ vang người Việt, đất Việt, khiến cho con cháu ngày nay, mỗi lần đọc lại những trang sử cũ, đều cảm nhận sự hãnh diện trân quý, đối với tổ tiên mình. Những đia danh Như Nguyệt, Chương Dương, Hàm Tử, Hội An, Lô Giang, Rạch Gầm, Nhật Tảo, Hoàng Sa.. và đặc biệt là dòng sông thiêng Bạch Ðằng nơi xứ Bắc, muôn đời sống đẹp trong hồn người như nhà thơ Phạm Sư Mạnh đời Trần, đã không ngớt lời khen tặng :

”Vũ trụ kỳ quan, Dương Cốc nhật.

Giang san vượng khí Bạch Ðằng thâu “.

Ngày nay đảng CSVN đã và đang bán dần mòn non sông gấm vóc cho giặc Tàu, chẳng những là biển, bờ, hải đảo, đất đai biên giới.. mà ngay tới làng mạc, phường phố tại Hà Nội, Huế, Sài Gòn, Bình Dương, Cần Thơ.. nơi nào cũng đã bị Hán hoá từ trong chữ nghĩa ra tới thực tế của cuộc đời. Tất cả đều do tổ tiên đã dựng và gìn giữ qua bao đời, bằng xương máu và nước mắt. Nhờ vậy mới có một nước Việt xinh đẹp bao đời, trải dài trên bờ Thái Bình Dương hơn 3300km, với non xanh nước biếc thật hữu tình. Sau lưng là bức tường thành Trường Sơn hùng vỹ, còn đất đai thì chạy suốt từ Ải Nam Quan tới tận Mui Cà Mâu, Hà Tiên ngút ngàn ruộng đồng vườn tược, nơi nào cũng đẹp xinh ngập tràn hồn quê trong nổi nhớ.

Biển VN còn có một thềm lục địa rộng trên 2 triệu km2 và 4000 hòn đảo, mà lớn nhất là Phú Quốc (Kiên Giang) và Phú Quý (Bình Thuận), có diện tích gần bằng Tân Gia Ba. Nơi nào trên biển cũng đều có một triển vọng to lớn về khả năng khai thác khí đốt và dầu thô. Tóm lại, nếu là những vị lãnh đạo yêu nước, thương dân thuở trước như Trần Nhân Tôn, Lê Thánh Tôn, các Chúa Nguyễn Hoàng, Sải Vương, Hiền Vương, Quốc Chúa, Minh Mạng .. cho tới cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu.. chắc chắc sẽ nhận ra ngay thực trạng của nước ta, người đông đất ít, tương lai của xứ sở, đều do biển quyết định, nên phải dồn hết năng lực và sức mạnh quân sự nhất là Hải Quân, để bảo vệ biển, đảo như Nhà Nguyễn và gần nhất là VNCH đã từng làm suốt 20 năm tồn tại (1955-1975).

Nhưng từ khi CSVN làm chủ cả nước, đảng chưa bao giờ nghiên cứu hay lo lắng bảo vệ lảnh hải của mình, dù biết rằng cái ăn của toàn dân phần lớn đều nhờ vào biển trước mắt. Trong lãnh vực kinh tế, VN hiện có 62 hải cảng lớn nhỏ cả nước nhưng con số chỉ nhằm phô trương, vì nhiều cảng cá xây lên, để có cơ hội cho cán bộ đảng từ nhỏ tới lớn, chia nhau ăn xén ngân khoản, sau đó bỏ hoang như ở Cà Mâu. Thực chất đã làm lu mờ cái uy thế hiển hach của một nước VN từ bao đời là một vị trí trung tâm của hải đạo bắc-nam vùng Châu Á Thái Bình Dương. Ðồng thời cũng là cửa ngõ ra biển của Lào và nhiều tỉnh miền Nam Trung Hoa như Quý Châu, Vân Nam và Quảng Tây, qua các đường sông Hồng Hà, sông Mã và sông Cả.

Từ năm 1995, VN đã bắt đầu sản xuất dầu khí của các mõ trên thềm lục địa nước ta, tại biển Nam quanh Côn Ðảo và quần đảo Trường Sa. Việc khai thác khí đốt cũng đã bắt đầu tiến hành từ đầu thập niên thế kỷ XXI. Ðây là nguồn lợi to lớn nuôi sống cả nước, sau lúa gạo và hải sản.Nhưng vì cần chỗ dựa lưng be bờ để giữ đảng tồn tại sau khi Liên Xô và Ðông Âu sụp đổ, nên CSVN chẳng những đã không lo bảo vệ non sông gấm vóc của dân tộc, trái lại còn bí mật ký kết bán nhượng biển nhiều lần với Tàu đỏ, đặc biệt là quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là lảnh thổ lâu đời của Ðại Việt có từ thời vua Lê Thánh Tôn vào thế kỷ XVII.

Ngày 25-12-2000, CSVN qua Lê Khả Phiêu, Ðổ Mười, Trần Ðức Lương, Võ Văn Kiệt.. tới Bắc Kinh để âm thầm ký kết bán đảo chia biển với Trung Cộng, qua cái gọi là “ Hiệp Ðịnh Phân Ðịnh Vịnh Bắc Bộ “. Sự kiện trên đã bị dân chúng trong và ngoài nước phanh phui, công phẫn và phản đối dữ dội. Ðặc biệt là báo chí Pháp cũng lên tiếng phê phán và cười chê CSVN cả gan, khi dám nhân danh kẻ cầm quyền, để ký với giặc thù truyền kiếp của dân tộc là Trung Công, trong tình trạng bình thường của hai quốc gia độc lập. Ðây là một hiệp định vô lý, man rợ và bất bình đẳng nhất thế giới, mà chỉ có bè lũ bán nước buôn dân như Hồ Chí Minh, Phạm Văn Ðồng (1958), cùng với băng nhóm không còn nhân tính, thiên luân và tim óc trong Bắc Bộ Phủ mới dám lỳ lợm hành động một cách mù quáng, mặc kệ cho cuộc tồn vong của dân tộc Việt.

Ngày xưa, Hồ Quý Ly, Mạc Ðăng Dung và Chúa Trịnh, chỉ vì trong thế kẹt vạn bắt đắc dĩ, nên bó buộc phải ký dâng đất cho giặc. Thời nhà Nguyễn, Vua Tự Ðức cũng chỉ vì thua kém quân sự, nên buộc lòng phải ký kết những hiệp ước bất bình đẳng với kẻ thù nhưng vẫn tìm đủ mọi cách để chuộc lại. Thực dân Pháp trong thời gian đô hộ nước ta, vì quyền lợi của chúng, cũng cắt nhiều đất của VN cho Tàu tại biên giới, đó là điều không thể tránh được với một quốc gia đã mất chủ quyền. Thời VNCH luôn luôn phải đương đầu với thù trong giặc ngoài suốt 20 năm tồn tại, từ cố TT Diệm tới TT Nguyễn Văn Thiệu, đã không hề bán nhượng hay làm mất một phân đất của tổ tiên. Tháng 1-1974, chỉ vì đồng minh Mỹ bán đứng, VC đồng lỏa với Tàu đỏ, đâm sau lưng nên đành để mất quần đảo Hoàng Sa trong máu hận, sau khi Hải Quân Miền Nam đã tử chiến với Trung Cộng và gây cho chúng nhiều thương vong thiệt hại.

VC chỉ biết có đảng và quyền lợi cá nhân gia đình, đã công khai đầu hàng giặc Tàu, làm tổn hại đất nước, khiến dân tộc mất danh dự và trên hết là tạo sự bất hạnh cho ngư phủ VN phải hành nghề trên biển cả, bị giặc Tàu bắn chết qua tội danh “ xâm phản lãnh hải của chính nước mình “. Hỡi ôi, chỉ vì muốn được làm nô lệ cho Trung Cộng để giữ đảng, mà VC đã làm mất của VN hơn 11.930 km2 biển. Riêng Hiệp Ðịnh gọi là “ Hợp Tác Nghề Cá “ chưa hề được quốc hội (dù là bù nhìn “ thảo luận, cũng như biểu quyết phê chuẩn, nhưng VC lẫn Trung Cộng vẫn tuyên bố, cùng có hiệu lực như Hiệp Ðịnh Vịnh Bắc Bộ vào ngày 30-6-2004, mà hậu quả trước mắt là thảm cảnh đồng bào VN ngày ngày bị Tàu đỏ cướp bóc, hảm hiếp và giết hại trên biển Đông, kể cả những lảnh hải thuộc chủ quyền VN sát bờ như Bán Ðảo Sơn Chà (Quảng Nam-Ðà Nẳng) vào tháng 6-2008 và mới nhất là Mũi Chơn Mây thuộc tỉnh Phú Yên (Trung phần).

Tóm lại, từ việc Hồ Chí Minh, Phạm Văn Ðồng và đảng cọng sản thừa nhận Hoàng Sa-Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Cộng vào năm 1958, cho tới những hiệp ước bất bình đẳng về việc phân định và hợp tác đánh cá trong vịnh Bắc Việt, đảng CSVN coi như đã dâng hiến toàn bộ hải sản, dầu khí của quốc gia cho giặc Tàu. Nên không ai ngạc nhiên khi nguồn tin Nông Ðức Mạnh sang Tàu về, đã phổ biến tấm dư đồ rách VN ngày nay trong đó không có các địa danh Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Hang Pắc Pó, Núi Tô Thị và hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, nay đã biến thành Huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Cộng.

Mấy ngàn năm mở và dựng nước, linh hồn của dân tộc Việt là rừng thẳm biển xanh như đã ăn sâu vào ánh mắt nụ cười của mọi người. Nay thì rừng đã trụi còn biển cũng đã phụ người. Chúng ta con cháu ngày nay khi nghĩ tới, chỉ còn đi tìm thuở vàng son của quá khứ, được lưu lại trong hồn biển trên đât cá đẳm đầy nước mắt, nắng gió và cái đói lạnh miên trường của kiếp người bất hạnh trên quê hương nhược tiểu VN.

Có còn nổi buồn nào hơn nổi buồn của người ngư phủ VN, đứng trước quê hương mình trong nổi lặng im cay đắng, nhìn những tia nắng ráng chiều còn vương trên biển như tiếng vọng của ngày về một thời oai hùng trên sóng nước. Giờ chỉ còn lại hai bàn tay trắng của phận người nơi biển bạc.. sau những đợt xăng dầu lên giá, bảo táp bất thường và nạn Tàu Ô, Tàu Ðỏ hoành hành khắp Ðông Hải.

Ngày 12-1-2005, giặc Tàu ngang nhiên bắn chết chín ngư phủ Thanh Hóa, gây cho bảy người sống bị trọng thương, trong lúc đồng bào đang hành nghề trong vùng biển quen thuộc tại Vịnh Bắc Việt, quê hương của mình . Ðã thế chúng còn kiêu căng phách lối và tàn nhẫn hơn ác thú rừng xanh, qua hành động dã man chưa hề thấy, khi tịch thu một tàu đánh cá, kể cả xác người chết, mạng người sống bị thương và bắt thêm 8 người khác đem về bỏ tù tại đảo Hải Nam, bất chấp công luận thế giới và những con mắt trao tráo vô hồn của đảng VC. Sau đó, phát ngôn viên của Trung Cộng là Khổng Tuyên còn tru tréo vu cáo, ngư dân VN là hải tặc có vũ trang, đã cướp thuyền đánh cá của chúng trên biển, nên giặc phải giết người để tự vệ.

Đây không phải là lần đầu tiên hay cuối cùng Trung Cộng có hành động ngang ngược, coi thường và khủng bố không những đối với ngư dân VN mà còn cả với tàu thuyền của chính quyền. Đó là vụ tàu Bình Minh 2 của công ty dầu khí nhà nước, bị tàu của Trung Cộng cắt dây cáp vào ngày 26-5-2011. Ngoài ra mỗi ngày có trên 200 tàu đánh cá của Trung Công ngang nhiên vào sâu trong vùng biển của VN từ Phú Yên vào tận Trường Sa hành nghề tụ do mà không hề hấn gì, sau khi Tàu đỏ đơn phương ra lệnh cấm ngư dân VN làm biển ngay trong ngư trường của nước mình. Đã thế, ngư dân VN còn bị các nước Phi Luật Tân, Mã Lai, Nam Dương áp bức, đuổi giết, bắt bớ..trước sự bất lực của CSVN.

Thãm kịch trên đâu có khác gì cơn hồng thủy biển Ðông sau tháng 5-1975 khi CSVN chiếm trọn Miền Nam và làm chủ đất nước. Chúng đã xua hằng triệu người VN ra biển, để thu đô la và vàng ròng qua chiến dịch xuất cảng người, kéo dài nhiều năm tháng. Vì thế hàng triệu người đã bỏ thây trong sóng nước, vì bảo tố và sự khủng bố của hải tặc Thái Lan, giữa lúc bỏ quê hương mình đi tìm tự do khắp xứ lạ. Nổi nhục hận hờn căm trên, tưởng đâu sẽ nguôi ngoai, khi VC chịu mở khẩu đổi mới, phần nào mang phúc lợi tới cho đồng bào trong nước, qua sự tiếp nhận nền văn minh nhân loại, như chúng từng rêu rao qua các chiêu bài, để trí thức Hải Ngoại có cơ hội về nước phục vụ, làm giàu thêm cho đảng, đoàn và doanh nhân tư bản đó.

Nhưng tất cả chỉ là bọt biển vì “ đổi mới “ không phải để cho đồng bào no cơm ấm áo, mà mặt thật là để cứu đảng và giúp cho các thành phần cầm quyền, từ chóp bu ngồi trong bắc bộ phủ, cho tới cán bộ tép riu nơi phường xóm, tham nhũng của công, bóc lột dân chúng và bán nước làm giàu. Bởi vậy đổi mới càng khiến cho máu người Việt đau khổ thêm, khi VC mở biên giới Hoa-Việt, cùng toa rập buôn lậu, buôn người, buôn bán xì ke ma tuý với giặc Tàu, làm cho cả nước khốn đốn trong cảnh đói nghèo, tật bệnh và hủ bại trước những tệ đoan xã hội, mà Trung Cộng xuất cảng sang, mục đich đầu dộc người Việt thành bạc nhược, tha hóa, không còn lý trí để nghĩ tới sự chống xâm lăng khi giặc tới nhà.

Ðổi mới, để giặc Tàu qua bọn văn nô VC tay sai, phổ biến văn hóa Hán Tộc tràn lan khắp nước tới hải ngoại, để đồng hóa người Việt, một sự nghiệp mà chúng đã hoàn toàn thất bại trong quá khứ. Nhưng đỉnh cao nhất của thời đại chúng ta, là VC đổi mới để hợp thức hóa nhưng cam kết bí mật với giạc Tàu, từ thời kỳ 1930 cho tới nay, qua các văn kiện chính thức được ký kết bởi các chóp bu đảng từ Hồ Chí Minh tới Nông Ðức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng.. ngày nay. Và cũng chỉ cần dựa vào những văn kiện mà VC đã ký kết từ năm 1958 tới nay, Trung Cộng đã đủ lý do để lấn áp và đẩy VN vào thế chẳng đặng đừng, không thể nào lên tiếng hay phản đối được trước công luận thế giới. Chính Henry Kissinger khi còn là ngoại trưởng Mỹ, vào đầu năm 1974 đã lợi dụng các văn kiện này, đồng lõa với Trung Cộng trong vụ đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của VNCH.

Năm 1982, các nước đã nhóm họp để ký công ước về luật biển, luật trời. Theo đó, thì khu vực phía nam, từ cửa sông Cồn Cỏ vào Mũi Cà Mâu, được xác định là thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của VN. Nhưng Trung Cộng đã không thi hành “ luật quốc tế vừa ký kết “ khi vin vào văn kiện năm 1958, do Phạm Văn Ðồng lúc đó nhân danh là thủ tướng nước VNDCCH, ký xác nhận hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa đang thuộc chủ quyền VNCH, là Tây Sa và Nam Sa của Tàu. Bởi vậy Trung Cộng ngang nhiên, cấm VC cho đấu thầu các lô tìm dầu và khí đốt, ngoài khơi hai tỉnh Phú Yên-Khánh Hòa. Khi liên doanh dầu khí VN và Mã Lai, loan báo đã tìm ra mỏ dầu và khí đốt rất lớn, trong vịnh Bắc Việt. Thấy dầu tối mắt, nên vài tuần sau Trung Cộng đem dàn khoan Kantan 3 vào hải phận VN, công khai hoạt động từ ngày 9/11 tới ngày 31-12-2004 và cho biết sẽ thảo luận sau. Rốt cục CSVN đã nhắm mắt để cho Tàu đỏ ngang dọc một trời, sau khi được chủ chia phần trong vùng biển bạc, dầu vàng.

Trong lúc đó, hằng ngày tàu thuyền đánh cá và hải quân Trung Cộng ngang nhiên vào hải phận nước ta hành nghề hay cướp bóc, giết người, gây thiệt hại về tài sản và sinh mệnh cho các ngư phủ từ Thanh Hóa vào Ðà Nẳng-Quảng Ngải, trước sự đồng tình hay phản ứng lấy lệ của những Ðơn Vị bộ đội biên phòng.

Ngoài khơi tỉnh Kiên Giang, hải tặc đội lớp sĩ quan binh lính Kampuchia vượt biên giới vào hải phận VN dùng súng đạn giết bắn người, đồng thời bắt tàu thuyền đánh cá của ngư dân ta kéo về nước, chờ đem tiền tới chuộc. Do trên đã có không biết bao nhiêu vụ đụng độ đẫm máu giữa ta và bọn cướp biển, quanh quần đảo Hải Tặc và Phú Quốc.

Sau tháng 5-1975 thời Hồ, đường ranh giới biển giữa VN và Kampuchia, được hai nước công nhân, tính từ Hòn Keo Ngựa (huyện Hà Tiên) tới Hòn Ðốc (huyện Phú Quốc). Khác với thời VNCH có lực lượng Hải Quân hùng mạnh, nên đã kiểm soát được gần như hải phận của VN. Trái lại suốt mấy chục năm qua, vùng này bị hải tặc cướp bóc lộng hành như chỗ không người, vì bộ đội VC đâu có rảnh lo đến sự an nguy và sinh mệnh của dân chúng, khi từ lớn đến nhỏ bận tham nhũng, buôn lậu để làm giàu và hưởng thụ hay đàn áp dân chúng để cướp đất đai, vườn ruộng..bán lại cho tư bản đỏ, trắng làm sân cù, cơ xưởng, tụ điểm du lịch..

Kiếm ăn ở trên bờ hay vươn ra khơi xa là ước vọng lớn của muôn ngư dân cả nước. Hiện nay qua báo cáo của đảng thì thiên đường trước mắt là Trường Sa, vì ở đó ngư trường có trữ lượng hải sản rất lớn , lại quí và toàn là những mặt hàng xuất cảng. Nhưng Trường Sa bây giờ đã không còn thuộc VN nữa, nên tới đây hành nghề coi như “ đem con bỏ chợ “ , may ruổi do trời, vì chết chóc và tù tội không biết trước được.

Bỗng thấy thương vô cùng những người lính VNCH, tuy bị đời chửi rủa là đánh giặc mướn cho Mỹ, nhưng suốt thời gian 1955-1975, ngư phủ VN từ Cửa Việt vào tới Hà Tiên, ngày ngày giăng câu thả lưới, bạn với gíó mát trăng thanh, mà không sợ một kẻ thù nào kể cả VC. Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu nếu ngày nào tập đoàn CSVN bán nước còn nắm quyền. Chừng đó chúng chẳng bao giờ dám công khai giữ nước để chống lại kẻ thù truyền kiếp Tàu đỏ.

Tổ Quốc đang lâm nguy, sự tồn vong của nòi giống Việt như chỉ mành treo chuông vì CSVN đã bất lực trước giặc thù phương bắc là Tàu đỏ. Giờ đây chúng chỉ còn dùng quyền lực có trong tay để vơ vét những gì còn sót lại, chuẩn bị cho giờ thứ 25 của chế độ sắp tới. Nên trách nhiệm chống ngoại xâm chỉ nhờ cậy vào toàn dân trong nước và hải ngoại mà thôi.

Hãy thương đất nước và giống nòi trong cơn quốc biến hỡi những nam nữ thanh niên thời đại và các bậc thức giả VN. Còn nước thì còn tất cả, mất nước thì chúng ta dù có sống lưu vong ăn sung mặc sướng, cũng chỉ là những hình cây đá tảng hoang phí một đời người.

Xin hãy ngồi lại với nhau đoàn kết, tiêu diệt kẻ thù trong là VC và giặc ngoài Tàu đỏ. Phải cứu lấy Tổ Quốc hỡi đồng bào ! Người Tunisie, Ai Cập Lybya, Yemen, Syrie, Mông Cổ, Tây Tạng, Đột Quyết đã đứng lên làm cuộc cách mạng “ Hoa Lài “ của thế kỷ XXI để dành lại quyền làm chủ đất nước và con người. Dân Tộc VN anh hùng muôn phương, chẳng lẽ suốt đời chỉ có “ xung đột “ lẫn nhau để dành riêng những đấng tối cao và chút danh bèo còn sót lại của một thời vàng son xa lắc ?. Cuộc chiến huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt kéo dài suốt 30 năm qua chưa đủ sao ? !

Xóm Cồn Hạ Uy Di

Tháng 6-2011

Advertisements
Posted in: Mường Giang