# Từ Forbes Đến Tuổi Trẻ & Cá Tháng 4 – Giáo Sư Phạm Minh Hoàng

Posted on Tháng Sáu 22, 2011

0


# Từ Forbes Đến Tuổi Trẻ & Cá Tháng 4 – Giáo Sư Phạm Minh Hoàng
 
 
Đọc bài viết của GS Hoàng, làm Linh nhớ lại, từ 1999, Tổng Bí Thư ĐCSVN Lê Khả Phiêu đưa ra kế sách Phê Và Tự Phê trong đó có phần kiểm kê tài sản sẽ được phát động kể từ 19/5/1999 cho 2.3 triệu đảng viên trong sách lược Chống Quốc Nạn Tham Nhũng. Giờ đã trên 11 năm sau, chẳng ai còn nghe tăm hơi gì, chỉ thấy Quốc Nạn Tham Nhũng càng trầm trọng hơn, với quy mô lớn hơn nhiều lắm, thể hiện qua sự sụp đổ của con tàu Vinashin, thất thoát gần 5 tỉ USD mà chẳng ai phải ở tù hay chịu trách nhiệm.
 
 
 
PS:
 
Lúc đó, Linh có viết Phê Và Tự Phê 2 Năm (CHXHCNVN->VN)106Cười: Phê Và Tự Phê (CHXHCNVN->VN)107, xin giới thiệu, cùng với 2 bài viết của GS Phạm Minh Hoàng.
 

Phê Và Tự Phê 2 Năm (CHXHCNVN->VN)106

Kể từ ngày 19 tháng 5 sắp tới, phê và tự phê sẽ được phát động diẽn ra hàng ngày cho tất cả 2.3 triệu đảng viên trong nước, mà tham ô, hối lộ và lạm dụng quyền hành đã lan tràn.

Rõ chán nhà nước CHXHCNVN, người ta thường nói:
“thượng bất chánh, hạ tất loạn”. Từ câu này chúng ta có thể suy ra: Việc Tham ô Hối Lộ và Lạm Dụng quyền Hành Xuất phát Từ Thượng Tầng Lãnh Đạo của Đảng Đó Là 17 ủy Viên Bộ Chính Trị Của Đảng Công Sản Việt Nam Muốn Phê và tự phê không phải mất thì giờ đến 2 năm, chỉ cần 2 tuần là đủ, phê và tự phê đối với 17 ủy viên bộ Chính Trị này thì sẽ rất hữu lý, sẽ hợp với ý nguyện của toàn dân là cần cái thượng tầng trong sạch để lãnh đạo đất nước

Ngày 19 tháng 5 năm 1999
Mylinhng@aol.com
http://members ol.com/Mylinhng
(Yêu cầu phổ biến)

In a message dated 5/19/99 1:59:01 AM US Eastern Standard Time, tuoitre@culong.net writes:

Subj: CSVN Củng Cố Nội Bộ, Sửa Sai, Bắt Cán Bộ Phê,
Date: 5/19/99 1:59:01 AM US Eastern Standard Time
From: tuoitre@culong.net
Sender: owner-viet-news@freviet rg
Reply-to: viet-news@freviet rg
To: viet-news@freviet rg

CSVN Củng Cố Nội Bộ, Sửa Sai, Bắt Cán Bộ Phê, Tự Phê 2 Năm

HÀ NỘI (Reuters) – Có phải là càng sửa càng sai ? Hay chỉ là củng cố nội bộ, kiếm chuyện thanh trừng nhau ? Đảng Cộng sản cai trị Việt Nam chỉ ôm mộng hão huyền nếu hy vọng có thể đánh bóng được hình ảnh bằng một phong trào phê và tự phê 2 năm, nhằm bài trừ tham nhũng và nếp sống hủ hóa của đảng viên. Một nhà phân tích nổi tiếng về tình hình Việt Nam đã cho biết như trên

Kể từ ngày 19-5 sắp tới, phong trào phê và tự phê sẽ được phát động diẽn ra hàng ngày cho tất cả 2.3 triệu đảng viên trong một nước mà tham ô hối lộ và lạm dụng quyền hành đã lan tràn, làm các nhà đầu tư ngoại quốc bực bội.

Tự phê là biện pháp tiêu chuẩn để sửa sai trong các chế độ cộng sản. Phong trào lần này ở Việt Nam là lớn nhất kể từ hơn 10 năm nay.

William Turley, một chuyên gia về vấn đề Việt Nam của Phân khoa Khoa hoc Chính trị Đại hoc Southern Illinois, nói thời gian kéo dài của phong trào này cho thấy đảng đã hiểu sự mất uy tín của đảng rất nghiêm trọng đối với 79 triệu dân Việt Nam Turley là người đã phân tích tình hình Việt Nam từ mấy chục năm nay và được coi là một chuyên gia có uy tín thế giới về chính trị Việt Nam. Những bài viết của ông được phổ biến rộng rãi

Turley nói những lời tuyên bố của Tổng bí thư Lê Khả Phiêu cho thấy ông ta đang thúc đẩy phong trào và tìm cách giải quyết trung tâm điểm của các tai họa hiện nay – tham ô và nhũng lạm quyền thế – đang hăm dọa nghiêm trọng đến tư thế chính đáng sự cầm quyền cai trị của đảng

Nạn tham nhũng đã khiến một số đảng viên kỳ cựu viết thư ngỏ lên án và phổ biến. Tham những cũng đã từng gây ra những vụ nổi loạn của dân chúng thôn quê, trong khi bất mãn lan tràn khắp trong nước. Những lời tố cáo tham nhũng trên cấp cao vẫn được truyền bá thường xuyên trên Internet

Ông Turley tin rằng ngoài việc đánh các đảng viên tham nhũng, Lê Khả Phiêu còn muốn nắm đầu những tổ chức đảng ở địa phương đã trở thành những cường hào phong kiến, mọc ra từ ngày Việt Nam đổi mới kinh tế năm 1996. Những tay bá chủ địa phương này thường bất chấp cả lệnh của trung ương Lê Khả Phiêu, 67 tuổi nhưng trông còn trẻ, đã nắm vai trò lãnh đạo chóp bu đảng từ cuối 1997. Theo nhận xét của nhiều nhà phân tích, Phiêu chỉ là một anh dàn hòa, làm môi giới hàn gắn giữa các phe phái kình chống trong đảng, nhau chớ không phải là loại lãnh tụ tối caọ

Phong trào phê và tự phê lớn nhất trong đảng CSVN trước đây diẽn ra trước ngày họp Đại hội đảng lần thứ VI năm 1986, khi đảng chấp nhận đổi mới khi tình hình kinh tế xã hội chủ nghĩa đã sa sút đến mức độ nghiêm trọng

Thế nhưng lần này phong trào rầm rộ phê và tự phê cũng không gây được tin tưởng của dân chúng, vì họ đã chán ngấy những trò sửa sai của đảng

Người ta không rõ có anh nào lớn mất chức lần này không, nhưng khi các vụ tố cáo tham nhũng trong đảng hiện nay trở thành một thứ vũ khí để đấu đá nhau về chính trị viện cớ giáo điều ý thức hệ, không mấy ai còn tin tưởng nữa. Turley nói dân chúng Việt Nam thấy phong trào này như một cái thùng rỗng, không ăn nhằm gì đến cuộc sống hàng ngày của họ. Ông nói; “Các loại phong trào này mong dựa vào áp lực tâm lý để được hiệu quả, nhưng khi áp lực nhạt đi, thói quen vẫn trở lại”

Những lời hô hào đao to búa lớn chống tham nhũng và phe đảng ăn cách với nhau lũng loạn kinh tế, không phải là chuyện mới lạ ở Việt Nam. Các nhà ngoại giao và đầu tư ngoại quốc nói cần làm chớ không cần nói nếu đảng CSVN muốn xóa bỏ ấn tượng của bên ngoài đã nhận thấy là đảng không có ý chí chính trị để giải quyết vấn đề

Fredom Democracy for Vietnam http://www.freviet rg/vntudo/index.html

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

Cười: Phê Và Tự Phê (CHXHCNVN->VN)107

Trong một chi bộ 20 Đảng viên, trên tường thì treo hình Karl Marx, Lenin, phía dưới một chút là hình Hồ Chí Minh, bí thư chi bộ lên tiếng:

– Chào các đồng chí, hôm này chúng ta họp lại để nhất trí tiếp thu công văn từ đồng chí tổng bí thư Lê Khả Phiêu, kêu gọi làm trong sạch đảng, chống tham ô và nhũng lạm quyền thế qua chính sách phê và tự phê.

Giọng khàn khàn, anh bí thư chi bộ tiếp:

– Đồng chí I. xin đồng chí tự phê trước

Anh I giọng run run, ra điều như đã ăn năn hối lỗi:

– Dạ thưa đồng chí bí thư, lương em chỉ có 400 một tháng, thì các đồng chí biết tiền đâu em có nhà lầu và xe hơi Mazda … chẳng dấu gì các đồng chí, em thường hay nhận tiền bồi dưỡng từ Việt kiều, nay em xin cúi đầu nhận tội, và xin đảng tha thứ

– Rất tốt, đồng chí I đã ăn năn hối lỗi, thì chắc chắn đảng sẽ tha thứ, đảng ta chỉ trừng trị những tên ngoan cố, những tên biết lỗi mà không nhận lỗi.

Rồi anh bí thư tiếp:

– Bây giờ đến đồng chí Tờ, xin đồng chí tự phê

– Dạ thưa đồng chí bí thư, em thì làm cảnh sát giao thông, lương em chỉ có 300 một tháng, thì các đồng chí dư biết ở đâu em có xe cup đèn vuông, rồi còn ti vi, đầu máy .. Số là em thấy xe nào đắt tiền thì em hay chận lại phạt, và rồi em cũng được tiền bồi dưỡng, nay em cũng xin cúi đầu nhận tội và xin đảng tha thứ

– Tốt, tốt, đồng chí Tờ đã ăn năn hối lỗi, thì chắc chắn đảng sẽ tha thứ, đảng ta chỉ trừng trị những tên ngoan cố, những tên biết lỗi mà không nhận lỗi

Thế là 17 đảng viên kế tiếp đều tự phê một cách thành thật, nghiêm chỉnh, ai cũng nhận lỗi là đã lợi dụng quyền hành để nhận tiền bồi dưỡng của đồng bào, duy chỉ có bí thư chi bộ thì phê bình như sau:

– Tôi có lời khen đến tất cả các đồng chí đã can đảm nhận tội tham ô, nhũng lạm quyền hành đối với nhân dân, vì lợi ích của toàn dân, vì lợi ích của trăm năm trồng người, tôi thay mặt đảng xin khoan hồng những tội trạng của các đồng chí. Riêng cá nhân tôi, liêm khiết, chính trực, tôi có 3 căn nhà, 1 xe Mercedes là không phải từ đồng tiền bồi dưỡng của nhân dân, mà từ tiền qùa cáp của các đồng chí đã tự động thương tình gởi biếu, và tôi nghĩ đó là đồng tiền lương thiện, hợp lý,và được luật pháp CHXHCNVN bảo đảm, nó cũng giống như đồng tiền của một công ty Nam Hàn gởi biếu đồng chí cựu tổng bí thư Đỗ Mười vậy

Ngày 21 tháng 5 năm 1999 Mylinhng@aol.com
(Yêu cầu phổ biến)

Các trang nhà của My Linh
http://come.to/mylinh
http://go.to/mylinhvn
http://www.vnet.org/kesat/mylinh/index.htm
http://members.aol.com/mylinhng/index.html

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Từ Forbes đến Tuổi Trẻ

 

Trung tuần tháng 7/2004, sau vụ biên tập viên Paul Klebnikov của tạp chí Forbes bị sát hại tại Moscova vì đã đăng danh sách 100 người giàu nhất nước Nga, báo Tuổi Trẻ đã cho đăng lá thư của một độc giả ước mong danh sách này sẽ có ngày xuất hiện tại Việt Nam. “Việc này chắc chắn sẽ rất thú vị, công chúng sẽ biết được tài sản cũng như lĩnh vực hoạt động của những tỉ phú này”. Trả lời cho ước vọng này, tòa soạn chỉ “cười huề” bằng một bài chuyện phiếm…

Theo bài chuyện phiếm này, ước mong của độc giả trên (và có lẽ của rất nhiều người khác) chỉ là ảo vọng vì những lý do chính là: “Ở Việt Nam, những người cực kỳ giàu có nhưng về mặt lý thuyết và trên giấy tờ lại cực kỳ nghèo khó”.

Qua nhận xét khôi hài này, chúng ta đều cảm nhận có hai sự việc: nhiều tờ báo trong nước, nhiều phóng viên đã có những đóng góp không nhỏ trong việc đưa ra ánh sáng những tiêu cực, góp phần trong sạch hóa xã hội; tuy nhiên những việc này đã và đang làm phật lòng không ít quan chức, đang tạo ra những chống đối ngấm ngầm. Và đây là những thử thách lớn lao cho nhà cầm quyền Hà Nội.

Thấy người khó mà thèm.

Phải nói ở Việt Nam chúng ta, sau nhiều năm sống dưới chế độ bao cấp, cộng thêm 20 năm kinh tế thị trường hỗn loạn, không có một cơ chế giám sát trung thực, không có một chiến lược đồng bộ và lâu dài đã tạo ra một tầng lớp “giàu ngầm”. Tài sản của họ đến đâu không ai biết được vì nó là những thông tin tuyệt mật. Tuy nhiên trong nước bà con đã râm ra xầm xì nhiều tiếng đồn:

– cách đây mới vài năm, khi còn làm thủ tướng, tổng giá trị tài sản của anh Sáu Dân (Võ Văn Kiệt) ước tính là 20 triệu USD. Chỉ riêng Câu lạc bộ Lan Anh của con gái ông ta cũng đã là một số tiền khổng lồ.

– Một trong những khuôn mặt tương lai và đấu tranh chống tham nhũng là một trong những “quyết tâm” là Nguyễn Minh Triết, Bí thư thành ủy TPHCM. Nghe nói họ hàng con cháu đang nắm trong tay hàng nghìn hécta đất tại Bình Dương. Lê Ðức Anh cũng sở hữu những khu biệt thự nằm ngay trong Quận 10, mà theo người dân ở đây thì “chưa hề thấy cái Honda nào được phép vào” (ý nói chỉ toàn xe hơi).

– Những nhà “lão thành cách mạng”, mới nghe thấy tên đã toát ra một ấn tượng thanh liêm, gương mẫu như Trần Bạch Ðằng, Trần Văn Giàu… đã từng là chủ nhân của những biệt thự không dưới 5000 cây vàng (500 USD/cây).

– Nhỏ hơn một bậc, hầu như toàn bộ các nhà mặt tiền đường Nguyễn Huệ, Hàm Nghi, Lê Lợi đều thuộc về cán bộ (dĩ nhiên chẳng bao giờ họ đứng tên). Thậm chí đến những đảng viên bình thường cũng đang có những biệt thự, những căn hộ với giá cho thuê 5000 USD/tháng.

– sau cùng, theo tính toán của báo chí nước ngoài, tổng số tài sản của đảng CSVN khoảng 20 tỉ đô la, nghĩa là xấp xỉ ngân sách nhà nước hoặc bằng tổng số tiền viện trợ ODA trong 10 năm 93-2004!

Những con số trên chính xác được bao nhiêu phần trăm? không ai biết được, nhưng có điều chắc chắn là trên 100 tỷ phú của Việt Nam, đảng viên CS phải chiếm ít ra là phân nửa. Tại sao? có nhiều cách tính: căn cứ vào các vụ tham nhũng, thất thoát công quỹ lớn những năm gần đây.

Vụ Tamexco trong số 20 bị cáo thì 11 là đảng viên, tỷ lệ này ở vụ Epco Minh Phụng là 10/27, Tân Trường Sanh 39/52, Năm Cam 60/156 trong đó có liên quan đến 3 nhân vật vao cấp. Riêng vụ Lã thị Kim Oanh cũng có một bộ trưởng và 2 thứ trưởng liên quan.

Một cách tính thứ hai là đi khảo sát thực tế. Ta chỉ cần lấy ngẫu nhiên một phường một xã nào đó rồi tìm hiểu xem ai là người giàu nhất là có thể suy ra được. Nhưng có lẽ chẳng cần phải phức tạp quá như thế, chỉ cần xem thái độ bối rối của nhà nước khi đề cập đến vấn đề khai báo tài sản là đủ biết.

Vai trò của báo chí trong những vụ tham nhũng trên, không ai chối cãi được sự đóng góp của các họ. Tuy nhiên cũng chính qua đấy người ta lại thấy những giới hạn của giới cầm bút. Họ là những người “khơi chuyện”, nhưng không phải lúc nào cũng có điều kiện theo vụ việc như ý mình muốn, và đôi khi còn bị bỏ lửng. Cách “bỏ lửng” này cũng rất khoa học và có tính toán: đang từ những “măng-sét” lớn, tòa soạn được chỉ đạo nói ít đi. Song song, nhiều bài viết có chiều hướng làm “chìm xuồng” vụ việc hoặc biện luận theo chiều ngược lại lúc ban đầu khiến độc giả bình thường thấy vụ việc biến mất dần dần như một buổi hoàng hôn êm ả. Cái hay của nhà nước ở chỗ là người đọc chỉ nhớ đến lúc khởi động vụ việc mà quên mất nó đã bị úm ba la mất. Người ta vẫn giữ được cái cảm tưởng báo chí được tự do mà quên mất rằng từ A đến Z nó đã được soạn thảo như một vở kịch dưới chỉ đạo của một đạo diễn xuất sắc. Ðó là chưa kể thỉnh thoảng đảng cho triệu tập giới báo chí lại và khuyến khích họ tiếp tục công việc trong sạch hóa xã hội. Tài tình thật.

Một trong những vụ mà người ta dễ thấy nhất là trong ngành tư pháp. Tiếp theo vụ án Năm Cam tháng 5/03 và dự thảo Bộ luật Tố tụng hình sự tháng 6/03, đã có nhiều đề xuất mở rộng quyền hạn của luật sư, việc này nhằm tránh tình trạng “án tại hồ sơ” nghĩa là án đã được quyết định trước khi khai mạc phiên tòa. Ðây là những ý kiến rất bình thường trong một xã hội dân chủ, nhưng ở Việt Nam thì không. Nhiều bài viết – mà phần lớn dưới bí danh – được đăng để đả kích khuynh hướng mở rộng này, và sau vài kỳ thì không thấy nói đến đề xuất này nữa.

Cũng trong lãnh vực tư pháp, vào tháng 4/2004 xảy ra vụ tranh cãi quanh việc ra đời của Dự án Vì Công Lý. Ai cũng biết rằng mục đích của nhóm này nhằm tập hợp kiến nghị của luật sư để gởi đến các cơ quan chức năng nhằm góp phần tạo điều thuận lợi cho hoạt động của họ trong nhiệm vụ bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp. Thành viên của nhóm gồm 20 người, 10 ở Hà Nội, 10 ở Sài Gòn. Mặc dù được xây dựng với những tôn chỉ vô cùng bình thường, vậy mà nửa tháng sau Ðoàn Luật Sư Hà Nội đã ký công văn khẳng định Dự án này trái luật và yêu cầu đình chỉ. Ðại diện cho Dự án

là luật sư Phan Thị Hương Thủy đã phản bác lại quyết định này và nói rằng nhóm Vì Công Lý vẫn tiếp tục hoạt động cho đến khi nào có văn bản của cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Việc này từ đó đến này không còn thấy báo chí đề cập đến và những người có ưu tư chẳng biết nó trôi dạt về đâu.

Giới hạn thời mở cửa.

Vụ Vì Công Lý là một trường hợp điển hình của những “vấn đề” xảy ra trong thời “mở cửa, cởi trói” cho giới luật sư nói riêng và cho toàn xã hội nói chung. Sống ở Việt Nam, người ta thấy nhan nhản những mặt trái này. Thoải mái làm ăn phát sinh ra bao nhiêu tiêu cực như chạy chọt, cửa quyền, tham ô; con người sống ít tình nghĩa, cung cách cư xử tráo trở. Nhập xe gắn máy đại trà phục vụ cho nhu cầu đi lại lại tạo ra tình trạng kẹt xe hết thuốc chữa, ý thức tôn trọng luật lệ giao thông cực kỳ bán khai, số nạn nhân trở nên báo động. Tất cả chỉ vì không có một kế hoạch phát triển lâu dài, quản lý xã hội theo kiểu giật gấu vá vai, bắt cóc bỏ đĩa, thiếu một tầm nhìn chiến lược.

Trở về với lãnh vực báo chí và những hệ quả của việc “cởi trói”. Thực ra chủ trương cởi trói chẳng phải là thiện ý gì của nhà nước, nhưng chỉ là vì áp lực tứ phía, từ những hệ quả của nền kinh tế thị trường, từ những chống đối ngấm ngầm của người dân, từ những chỉ trích của các cơ quan, đoàn thể và cả các chính phủ nước ngoài, cho nên lúc nào những người cầm quyền cũng nơm nớp lo cái “tự do giới hạn” này vuột khỏi tầm tay. Nên thỉnh thoảng lại phải “lên lớp”, phải nhắc nhở cánh nhà báo cái giới hạn không được vượt qua.

Khốn nỗi, cái giới hạn ấy quá mù mờ, không thành văn, chỉ chung chung là “phù hợp với lợi ích quốc gia”, là “tuyên truyền chính sách Ðảng và nhà nước” hoặc “nói tích cực nhiều hơn tiêu cực, mảng sáng nhiều hơn mảng tối…” nên giới cầm bút không biết đâu mà kềm chế. Vả lại đôi khi chưa kịp kềm chế thì đã… muộn. Tháng 4/2003, tại Daklak, hai nhà báo của tờ Tiền Phong sau khi viết loạt bài về tàn phá môi sinh và thú rừng tại Easo đã bị đốt nhà. Trước đó một ngày, phóng viên tờ Nông Nghiệp Ngày Nay bị đánh sưng mặt ngay tại Sài Gòn vì viết bài nói về nạn bảo kê. Nhưng vụ việc nổi cộm nhất là vụ tiến sĩ Nguyễn Quốc Tuấn – Trưởng phòng Môi trường Trung tâm Kỹ thuật Tiêu chuẩn – Ðo lường – Chất lượng bị kỷ luật vì “cung cấp thông tin cho báo chí” khi ông báo động tình trạng hoa quả được bảo quản bằng chất diệt cỏ để bảo vệ sức khỏe cho con người (5/2004). Và trong tương lai, với xu thế của xã hội, với sự trưởng thành, lòng can đảm của người cầm bút cũng như sự phân hóa trong hàng ngũ lãnh đạo, chắc chắn nhà nước sẽ còn phải chật vật đối phó với những hiện tượng này. Bản thân người viết đã có dịp tiếp xúc và “bắt mạch” tâm trạng và ý chí của nhiều ký giả và cán bộ đảng viên muốn vượt ra ngoài những giới hạn, những ràng buộc phi lý để phục vụ cho một điều duy nhất: sự thật.

Và sự thật sau 50 năm cầm quyền có lẽ là một cái gì khủng khiếp!

* * *

Càng lùi lũi tiến vào nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chúng ta thấy các lãnh đạo ngày càng bế tắc và mâu thuẫn. Hô hào trong sạch xã hội nhưng sẵn sàng bỏ tù những ai lập hội chống tham nhũng; chỉ trích những vụ án oan, sai nhưng cấm chỉ những ai xây dựng cho một nền tư pháp hoàn thiện hơn; kêu gọi “đưa internet về nông thôn” nhưng phải trình đủ thứ giấy tờ để gởi một cái email; kêu gọi báo chí “phản ánh tâm tư, nguyện vọng của nhân dân” nhưng mới chỉ nói về mấy quả cam ướp thuốc bảo quản đã bị kỷ luật. Riêng về cái mảng kêu gọi báo chí “góp phần dân chủ hóa xã hội” thì chưa thấy nhà báo nào dám đặt bút xuống viết, có lẽ họ biết rõ đấy là cái giới hạn cần tránh.

Những chuyển biến xã hội cũng như những gì phổ biến trên các cơ quan thông tấn và lý luận gần đây đã cho thấy những mâu thuẫn ghê gớm trong cung cách lãnh đạo của đảng và nhà nước, nó còn hé mở cho thấy một xu hướng đấu tranh mới.

Có thể còn quá sớm để nói về tương lai của xu hướng này nhưng chắc chắn nó sẽ là những mắt xích quan trọng trong tiến trình dân chủ hóa đất nước.

Sài Gòn, 26/7/2004

Phan Kiến Quốc

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

Cá tháng Tư

 

 

 

Cá Tháng Tư là một thói quen của người Pháp vào mỗi ngày 1/4 hàng năm. Ngày ấy mọi sự giễu cợt đều được châm chước nên người ta tha hồ chọc ghẹo, phá bĩnh hay lừa gạt nhau.

 

 

 
Từ hồi theo nền “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, trong nước đã bắt đầu làm quen với từ này. Nhưng không chỉ làm quen suông mà còn áp dụng triệt để nữa là đằng khác. Với những gì xảy ra trong tháng 4/04 vừa qua, ta có thể khắng định rằng nhà nước ViệtNam là những kẻ ưa cái trò chơi này nhất.

 

 

 


Biến cố Tây Nguyên 10/4/04

 

 

 

“Tờ mờ sáng 10/4, có cả ngàn đồng bào Êđê gồm thanh niên nam nữ, thiếu niên, già làng… từ 30 thôn buôn trong tổng số 532 thôn buôn thuộc huyện Chư M’Ga, Krông Ana và thành phố Buôn Ma Thuột đã tràn ra quốc lộ 14, quốc lộ 27 và tỉnh lộ 8 nhắm về hướng Buôn Ma Thuột. Họ có trên 230 chiếc máy cày và hàng trăm mô tô, xe máy chở cả ngàn người có mang hung khí. Dọc đường, vào các trường học bắt cóc học sinh đưa ra máy cày chở đi. Một số quá khích đã vào các quán ăn dọc đường đập phá và cướp lương thực (…) Rất nhiều cử tri mà chúng tôi gặp đều có chung một câu trả lời rằng chính họ bị Kok Ksor bên Mỹ thông qua tay chân trong nước lừa phỉnh đi làm điều sai trái (…) Có thể khẳng định rằng hầu hết đồng bào dân tộc bị dụ dỗ lôi kéo.:”Họ bảo chúng tôi đi, ra đó sẽ được cấp nhà ở, ai muốn đi Mỹ thì có máy bay đưa đi. Họ còn hứa hẹn rằng ai đi biểu tình sẽ được cấp tiền, người lớn được 20 ngàn, trẻ em 10 ngàn…”

 

 

 
Trên đây là bài phóng sự trên các báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên vài ngày sau biến cố. Theo những thông tin này thì người ta có thể đoán được số người biểu tình nhiều hơn là con số “cả ngàn” (đã nêu ở trên một cách rất chung chung) và những người này rất hung hăng. Tuy nhiên một câu hỏi ít được nêu lên (và có lẽ sẽ chẳng bao giờ được nêu lên) là:

 

 

 


1
. Tại sao biến cố tháng 2/2001 chỉ mới đây thôi mà chính quyền không rút ra được một bài học nào? Ngày ấy cũng vẫn “kích động của Ksor và với sự cấu kết của các nhóm phản động lưu vong” ở tuốt luốt bên Mỹ mà chỉ điều khiển “bằng điện thoại” – vậy mà hai năm sau – với mọi quyền sinh sát trong tay nhà nước vẫn để tình trạng tiếp diễn? Hai năm trước, nhà nước đã thú nhận có nhiều sai sót, quan liêu trong chính quyền xã, cán bộ xa rời dân… Tiếp đó nhà nước đã đầu tư hàng trăm tỷ để xây 56 trường học, 21 công trình thủy lợi, mở các chương trình phát thanh bằng tiếng dân tộc, tổ chức các hội nhạc cồng chiêng…tất cả nhằm để bà con hiểu rõ chính sách của Ðảng và nhà nước. Vậy mà với chỉ 20 ngàn (1,5 USD) với các lời hứa cũ rích mà bà con dám vác những chiếc máy cày trên dưới 5000 USD, những chiếc mô tô ra biểu tình, mà họ biết rõ rất có thể bị tịch thu?!

 

 

 


2.
Sau bài học 2/01, nhà nước đã liên tiếp hội họp để kết luận về tổ chức cán bộ. Tại sao chỉ với vài cái máy fax, vài cái computer, vài cái điện thoại cộng với vài “tên phản động địa phương” mà chúng lại gầy dựng lại một cuộc biểu tình quy mô như thế? Cán bộ chúng ta ở đâu?

 

 

 


3.
Tại sao phải đợi 3 ngày sau phát ngôn viên Lê Dũng mới lên tiếng và hơn 1 tuần sau báo chí mới đăng tải phóng sự? Phải chăng sự thực là một lẽ và chờ đợi quyết định “đăng cái gì” của “trển” là một lẽ khác?

 

 

 


4.
Cuối cùng, theo mô tả của báo chí trong nước thì họ (người biểu tình) rất hung hăng. Xông vào trường học, quán ăn cướp phá, lại còn hành hung cả công an khiến 40 “chiến sĩ” phải nhập viện. Nhưng một điều rất khó hiểu là tại sao không đưa những hình ảnh ấy lên truyền hình cho mọi người xem? Các bài phóng sự nói rằng cuôc biểu tình đi từ các buôn thôn rất xa và chỉ bị công an chặn đứng khi cách Buôn Ma Thuột 2 cây số. Trong thời gian ấy, nhà nước đã có đủ thời gian để chuẩn bị máy quay phim, máy ảnh… tại sao không khai thác?! Trong chiến tranh chỉ có bức hình tướng Loan bắn chết một cán binh việt cộng mà cả miềnNam phải điêu đứng. Cộng Sản vốn là vua khai thác truyền thông chẳng lẽ lại sai lầm đến mức ấy?

 

 

 
Ngày hôm nay tình hình đã tạm yên nhưng sẽ còn yên được đến bao lâu? Thiết nghĩ cho đến ngày nào tất cả những sự thật không được mang ra ánh sáng và nhà nước vẫn giữ thái độ che đậy, thì những đe dọa tiềm ẩn sẽ còn có nguy cơ bùng phát trở lại.

 

 

 

Quanh chuyện Tây Nguyên, 10 ngày sau, không biết tình cờ hay cố ý, Nông Ðức Mạnh, Tổng bí thư đảng đi thăm đồng bào Cọi ở huyện Hương Khê tỉnh Hà Tĩnh đã phán một câu xanh rờn:”Ðồng bào ta đều là con cháu Bác Hồ”. Tôi còn nhớ hôm ấy một bạn đồng nghiệp cất to giọng đọc câu ấy cho cả phòng nghe, Cả phòng không có một tiếng trả lời, mọi người vẫn chăm chú làm việc riêng. Bỗng đâu đó có tiếng thở dài – một cái thở dài cố ý và dài thườn thượt – rồi một giọng khe khẽ: “ai con ai người ấy biết”. Vài người ngẩng lên đưa mắt nhìn tác giả của câu nói “phản động” ấy. Mỗi người nhìn một cách khác nhưng theo tôi thì những ánh mắt ấy đều muốn nói một điều: “Gớm! sao chú nói đúng ý mình thế. Nhưng mà cẩn thận chỉ nên nói ở đây thôi nhé bố già…”. Tôi thiết nghĩ việc ấy ngày nay trong nước hầu như mọi người đều biết chuyện ấy.

 

 

 
Trở lại câu tuyên bố chắc nịch của “anh Mạnh” (mình đều là con cả mà?!) ngày 20/4, thì một tuần sau rơi đúng vào ngày Giỗ Tổ Hùng Vương. Chẳng biết có phải để trả lời cho câu nói trên hay không nhưng năm nay đồng bào đi hội rất đông. Người ta ước tính có khoảng 1 triệu người – trong đó có nhiều người ở hải ngoại – đổ về đền Hùng tại Phong Châu (tỉnh Phú Thọ) để hành hương cho dù năm nay không phải là lễ chính (năm năm một lần). Ngay tại Sài Gòn, lễ Giỗ đã diễn ra tại nhiều tụ điểm khác nhau, nhưng trọng thể nhất vẫn là tại Bảo tàng Lịch Sử với sự tham dự của các quan chức hàng đầu thành phố. Tại đây một viên chức đã tuyên bố: “Cả dân tộc ViệtNam có chung một Tổ, cùng chung ngày giỗ Tổ. Ðồng bào chúng ta từ ngàn xưa, hôm nay và mãi mãi đều khắc sâu vết tích cội nguồn”.

 

 

 

Giữa họ với nhau còn khập khiễng như thế thì giữa họ với dân phải toàn là những lời hoa mỹ nhưng bịp bợm,

 

 

 


Bầu cử Hội Ðồng Nhân Dân 3 cấp: ngày 25/4/04.

 

 

 

Phải nói đây là đỉnh điểm của sự dối trá. Ngay từ những ngày đầu năm 2004, báo đài đã chuẩn bị cho kỳ họp này, và như để đánh bóng cho bộ mặt dân chủ và tiếp tục ru ngủ người dân, các lãnh đạo Ðảng, Nhà Nước và Mặt Trận Tổ Quốc liên tiếp đòi hỏi cuộc bầu cử phải diễn ra dân chủ, đúng luật pháp! Và để cho kết quả có màu sắc hơn, họ lớn tiếng kêu gọi “phấn đấu” cho có nhiều đại biểu ngoài đảng hơn, nhiều tôn giáo hơn, nhiều phụ nữ hơn, trẻ hơn và sau những chỉ dấu bất ổn trên Tây nguyên thì lại nhiều đại biểu dân tộc hơn. Quái lạ! tại sao phải “phấn đấu”, làm như thực hiện những điều ấy là khó khăn lắm không bằng?

 

 

 
Ngày hôm nay đây sự quan tâm của người dân đến những cuộc bầu bán như thế này còn ít hơn là một ổ bánh mì thịt hoặc một tô hủ tíu. Trước ngày bầu cử tôi đã thấy các tổ trưởng (mỗi tổ khoảng 25,30 gia đình) đi lùa dân như lùa vịt đến tham dự các buổi “tiếp xúc cử tri”. Phải nói đúng rằng không khí buổi tiếp xúc rất nghiêm túc, nhưng cũng như mọi hình ảnh trong xã hội ViệtNam ngày nay: tất cả đều giả tạo. Số người đi họp chỉ khoảng 2/3 (cho dù đã đi lùa), nhưng có nhiều gia đình đưa người ở, con nít đi họp thế (mạng). Gọi là tiếp xúc nhưng chỉ nghe người dẫn chương trình và ứng cử viên nói, còn cử tri thì cậy miệng cũng không lấy được một tiếng. Gò ép mãi cũng tìm được ba bốn người phát biểu chung chung, lẩm cẩm, chẳng đâu ra đâu rồi hết. Ai về nhà nấy, và dĩ nhiên trên đường về là toàn những giai thoại mà chẳng ai dại gì nêu ra trước đó vài phút!

 

 

 
Riêng nói về các ứng cử viên, một trong những đề tài được báo chí (chứ không phải người dân) nói đến nhiều nhất là vấn đề kê khai tài sản. Mục đích là gạn lọc ra được những người thanh liêm nhất. Tuy nhiên khi đem ra áp dụng thì không suôn sẻ chút nào, thậm chí nhiều ứng viên còn dọa rút tên! Và vì việc này sẽ tạo ra nhiều xáo trộn cho “những sắp xếp” ban đầu của “trển” nên sau cùng “trển” cũng tìm ra giải pháp trung dung là bắt buộc khai báo nhưng không công khai hóa! Khi bị vặn hỏi thì phát ngôn viên chính phủ cũng trả lời rất… huề tiền: “Thực sự nếu kê khai mà không công khai thì cũng không có giá trị gì. Nhưng khi nào có khiếu nại, tố cáo thì lấy hồ sơ ra mà thẩm tra”.

 

 

 
Ðến cái “ngày hội của toàn dân” 25/4/04 thì thật khổ. Trên giấy tờ thì nói giờ bỏ phiếu từ 7 đến 18 giờ nhưng mới bảnh mắt ra đã thấy bà con hối hả đi bầu. Ở ViệtNam bầu cử không những là quyền lợi mà còn là nghĩa vụ nữa. Mà đã gọi là nghĩa vụ thì bắt buộc. Không bầu không xong. Không đi bầu được thì “ông” vác thùng phiếu đến tận nhà. Chính vì nô nức quá mà có địa phương như Quảng Nam mới đến 10 giờ đã có hơn 80% cử tri đi bầu, và cuối cùng cả nước có hơn 95% đi bầu; một tỷ lệ chỉ thấy ở Cuba và Bắc Hàn. Có phóng viên ngoại quốc nào quan sát thì chắc chắn sẽ chứng kiến một không khí dân chủ và phấn khởi. Dân chủ vì thấy cũng có phòng kín, cũng có xét thẻ cử tri. Phấn khởi vì thấy “hàng hàng lớp lớp” xếp hàng thi hành “nghĩa vụ công dân”. Lại là một trò bịp!

 

 

 
Người ta kéo nhau đi bầu là để rảnh rang mần chuyện khác và nhất là khỏi bị công an dòm ngó để mai này có xin giấy tờ gì thì cũng không bị rầy rà. Thế nên cho dù Luật có ghi rõ ràng là phiếu ai nấy bầu, muốn bầu thế phải có giấy ủy quyền, vậy mà có những người vác một xấp 10 thẻ cử tri vẫn được bầu 10 phiếu. Dễ người dễ ta, bầu “hội đồng” như thế thảo nào chỉ đến trưa là bầu xong 100%. Dân thoải mái mà cán bộ cũng được về sớm. Chẳng ai hơi sức đâu để ý đến chất lượng và quy cách của cuộc bầu.

 

 

 
Nói đến chất lượng thì lại là một chuyện khôi hài vĩ đại. Cả nửa năm trước ngày bầu cử các lãnh đạo thi nhau đòi hỏi cuộc bầu cử phải có được nhiều đại biểu ngoài đảng hơn, nhiều tôn giáo hơn, nhiều phụ nữ hơn, trẻ hơn và sau những chỉ dấu bất ổn trên Tây nguyên thì lại nhiều đại biểu dân tộc hơn. Tại Sàigòn, Hội Ðồng Bầu Cử dự trù ở cấp thành phố sẽ có thêm 5 đại biểu dân tộc thiểu số, 15 người ngoài Ðảng, 4 tu sĩ trong Hội Ðồng mới. Và “bất ngờ” làm sao, khi công bố kết quả đúng y chang như dự đoán. Làm như người ta đã sắp xếp trước vậy! Ðảng đã sắp xếp nhân sự trong Ðảng và còn chi phối đến người ngoài. Tài thật!

 

 

 
Tuy nhiên nói thế cũng oan cho Ðảng vì cũng có những việc trái với dự tính chẳng hạn như số người tự ứng cử (mà không thông qua Mặt Trận Tổ Quốc). Nhà nước mong có nhiều loại ứng viên này (?) nhưng đợi mãi cũng chỉ có 11 người nộp đơn, 6 đơn được chấp thuận và chỉ 1 đắc cử. Tôi tự hỏi với làm quái gì mà Ðảng phải bày vẽ ra những dự định nhân sự như thế để mang tiếng là “sắp xếp trước”? Tôi tự hỏi cho dù 15 người ngoài Ðảng cộng thêm với vị tự ứng cử trên thực sự độc lập và có những ý kiến khác thì có làm được gì khi họ chỉ chiếm vỏn vẹn 17%? Nhưng qua những con số này người ta thấy chẳng có gì gọi là dân chủ, là nô nức, là háo hức của cử tri lẫn ứng cử viên; và qua những sự kiện này thì tất cả chỉ là một trò bịp.

 

 

 

* * * *

 

 

 

Tuy nhiên nếu gọi đây là những trò bịp thì tôi mạn phép đề nghị nên “quốc hữu hóa” con Cá Tháng Tư cho chắc ăn. Vì ở ViệtNam, tháng nào cũng là tháng tư cả.

 

 

 
Sài Gòn, tháng 5/2004

 

Phan Kiến Quốc

 

Advertisements
Posted in: Uncategorized